Thơ

Nhìn ai vất vả long đong Tôi đều thương lắm trong lòng xót xa Cũng như em sáng hôm qua Ghánh rau đi chợ bán mà đánh rơi Thương tình ta đến tận nơi Nhặt rau cho kịp kẻo rồi chợ tan Cớ sao em lại nài van: “Anh đi chỗ khác không cần giúp đâu…” Nói rồi cúi xuống nhặt rau Mặc ta ngồi đó lòng rầu nhói đau Gặng hỏi em chốt một câu Rằng: “đời chẳng giúp không nhau bao giờ”… Buồn làm sao hỡi vần thơ Từng không nhảy nhót giấc mơ loài người… ĐAU LÒNG 07.2000 Nguyên Hữu

Điếu thuốc dần tàn trơ mẩu lọc Chàng khờ vẫn hít bí thời trai Buồn đời mấy khắc tình gieo ái Đậy nắp quan tài phán: đúng – sai… --- Tuổi trẻ mơ nhiều nên vọng khổ Thanh xuân mộng lắm mới bi hài Châm đời điếu thuốc dài râu vẫn Cháy đoạn tìm may rạng sáng mai… --- Đã biết rằng là mày độc hại Nhưng mà cũng tại chúng ân nhân Bao nhiêu thống khổ tan theo khói Rít một hơi sâu đếm bụi trần… TUỔI TRẺ VÀ ĐIẾU THUỐC LÁ 14-06-2015 Nguyên Hữu
  1. Mới
  2. Phản hồi

Bạn đọc online

Đang có 87 khách và không thành viên đang online

Tác giả & Cộng tác Viên

Thành viên mới

Thành viên Online