|
TRUYỆN -
Võ Thị Xuân Hà
|
|
Tiếng mõ nổi lên trong gió, trong âm vang sôi động của làng. Tiếng mõ càng lúc càng to như thúc vào lòng người dân làng Ngò.
|
|
|
TRUYỆN -
Võ Thị Xuân Hà
|
|
Nó xòe bàn tay, hai quả mận đỏ thẫm đến phát thèm. Tôi chộp lấy. Khoan! Đánh đổi cơ. Đổi gì? Cho tao cái thằng đi " Hát đê năm không" hôm qua ấy.
|
|
TRUYỆN -
Võ Thị Xuân Hà
|
|
Xưởng đúc tượng tối tăm và ẩm thấp tới nỗi ai đang ngang qua cũng nghe rõ tiếng sụt sịt mũi của bố con người thợ đúc. Xưởng nằm ở trên đê Yên Phụ, gồm ba gian lợp lá cọ mốc xỉn. San sát hai bên chân đê là nhà nghỉ, nhà hàng, phòng xông hơi, mát xa....
|
|
|
TRUYỆN -
Võ Thị Xuân Hà
|
|
Tôi không chờ đợi chuyến đi này.
Đầu năm đi xem bói, bà bói cụt một chân nhà ở cạnh bệnh viện Thanh Nhàn phán năm nay cô không có số xuất ngoại.
|
|
TRUYỆN -
Võ Thị Xuân Hà
|
|
Khi con gái xách va li ra sân bay cùng người chồng ngoại quốc, bà bắt đầu cuộc chờ đợi dài dằng dặc.
Nhưng nếu chỉ có mỗi việc chờ đợi thôi thì không ai thiết sống cả, cứ việc nằm xuống một mảnh đất nào đó, chờ đến khi người thân của mình trở về và rơi xuống cỏ xanh những giọt lệ. Đằng này bà còn vô khối việc phải làm và thế là sự chờ đợi cứ len lỏi trong tim vào những đêm dài.
|
|
|
|
|
|