Lỡ hẹn mùa xuân

Mới đầu tháng 12 âm lịch, khi mẹ gọi điện hối con thu xếp về tết. Mẹ có biết lúc ấy con đã háo hức, thấp thỏm thế nào không? Con đã hăm hở chuẩn bị tất cả cho chuyến trở về biết bao…để rồi con lỡ hẹn. Em Hùng gọi điện dặn:

-        Chị ơi! Mua quần cho em thì mua cỡ 29 thôi, em tụt cân rồi.

-        Ừ … chị biết rồi. Sao em để cho tụt cân vậy? Công việc vất vả lắm sao? Hay cái tật lười ăn của em vẫn không chữa được vậy?

-        Không? Tại em suy nghĩ nhiều chuyện?

-        Chuyện gì?

-        Thì chuyện nhân tình thế thái đó.

-        Ái chà, ghê quá. Em trai của chị đã là người lớn rồi đó.

-        Chứ sao? Em đã 26 tuổi rồi đó chị ơi. Em đang lo..

-        Lo gì?

-        Lo tìm con dâu cho mẹ chứ còn việc gì quan trọng nữa. Và lo..

-        Gì nữa đây ông tướng.

-        Thì lo tìm…

-        Tìm gì?

-        Tìm có đám nào được được gả chồng cho chị

-        Chà…nhưng kệ đi..để chị tự lo

-        Chị còn kệ đến bao giờ nữa. Đã 30 rồi đó

-        Ừ… chị biết rồi.

-        Nhanh lên đi….cả nhà lo cho chị đó.

-        Cứ từ từ đi…

-        Hôm nào chị về, anh hàng xóm nhà mình hỏi thăm đó.

-        Chắc 26… chị đặt vé rồi

-        Sao trễ vậy…chị gắng về nha. Bố mẹ và tụi em đợi chi về ăn tết đó.

-        Ừ…

Cả nhà cứ đinh ninh là con sẽ về. Vậy mà con chẳng thể về đón xuân sang như lời hứa hẹn. Con bất hiếu, bố mẹ tha lỗi cho con nghen. Các em ơi đừng buồn chị nhé!

Chiều 28, Út gọi điện nói cả nhà đang gói bánh…không có chị và bác Vinh…nên buồn lắm chị ơi! Lúc ấy con đã khóc thật nhiều, cổ họng con nghẹn đắng lại. Con có lỗi với cả nhà, có lỗi với vong hồn bác Rể. Mùi bánh trưng khê năm nào lại sống lại trong con mẹ ạ. Ngày người ta đưa bác ra đồng, con không kịp về thắp cho bác nén hương, con ân hận lắm…Rồi lời hứa như đinh đóng cột rằng 28 tết sẽ gói bánh trưng thắp hương cho bác Vinh cũng theo làn gió mùa xuân đỏng đảnh bay đi.

 Lúc này con thấy giận mình quá  đỗi mẹ ơi. Con sợ lời hứa…Mẹ dạy đúng…đừng bao giờ hứa hẹn điều gì cả vì cuộc sống vốn nhiều điều bất chắc khó lường lắm. Nên để giữ đúng lời hứa tốt nhất là không hứa gì?

Đêm giao thừa bố gọi điện, con đã không dám bốc máy. Con sợ cái mắt ướt của con nước lại rơi ra. Mẹ nói năm mới không được nhắc đến chuyện buồn, nhất là không được để nước mắt rơi, xui xẻo lắm. 30 tuổi đời, đây là cái tết đầu tiên con xa nhà. Tuổi 30 con mới thấm cái cảm giác buồn, tủi phận của kẻ tha hương…thế mới biết mình thật may mắn mẹ ạ.

Hôm nay đã là mùng 10 rồi mẹ ơi. Mấy đứa bạn chung phòng cũng đã tề tụ đủ để chuẩn bị vào công việc…con cũng vậy. Một lô công việc đang chờ con giải quyết. Mẹ gửi cho con biết bao nhiêu là đồ thứ. Bộ nhà ta gói trọn cả cái tết để gửi vào cho con hay sao vậy mẹ…Con Thật hạnh phúc khi được là con của bố mẹ, thật may mắn khi được là chị của các em ngoan.

Cơn gió mùa xuân bắt đầu thổi nhẹ khiến lòng con se sắt. Con nhớ nhà lắm. Vậy là, Mùa xuân này con lại không cùng mẹ ra đồng để chăm bón những khóm mạ non được rồi mẹ ơi. Ước gì con có thể mãi là cơn gió mùa xuân mát lành đậu trên bờ vai gầy guộc của mẹ, che mát cho mẹ trên cánh đồng làng mẹ nhỉ? Con yêu mẹ, yêu cánh đồng làng thân thuộc nơi bố mẹ đã vắt kiệt những giọt mồ hôi cho những hạt thóc mẩy vàng nuôi con khôn lớn.

Gió mùa xuân đỏng đảnh

Mưa mùa xuân hiền từ

Nắng mùa xuân dịu mát

Để lòng con nhớ thương!

 

Phương Tâm


Tweet
Share

Add comment


Security code Refresh

Bạn đọc online

Trang web hiện có:
1258 khách & 0 thành viên trực tuyến

Liên hệ