Hoa sữa - Hương tình yêu đầu

Hoa sữa - Hương tình yêu đầuBắt đầu vào một sớm mai, khi cái nắng dịu bớt, khi cái lạnh dần len lỏi vào từng hơi thở, và xa xa cây lá đang chuyển màu nghĩa là thu vừa đến.

Mùa thu luôn mang lại cho mỗi người một cảm giác êm đềm và trong sáng tựa như hồn thu vốn tinh khiết muôn đời vậy. Không tươi mới bằng mùa xuân, không rực lửa bằng mùa hè, không ám ảnh bằng mùa đông nhưng mùa thu để lại trong lòng ta những ấn tượng thật khó quên chính bởi nét dịu nhẹ, tinh tế của nó. Và phải chăng cũng còn bởi mùa thu thường là mùa kỉ niệm. Đến với nhau trong tiết trời thu êm đềm ấy, ta sẽ thấy tinh khôi hơn, ngọt ngào hơn. Có lẽ chung mạch nguồn cảm xúc ấy mà nhà thơ Nguyễn Phan Hách đã sáng tác bài thơ Hoa sữa, một thi phẩm đến nay vẫn còn làm nao lòng biết bao người mỗi lần thu đến.

Hành trang của mùa thu là sắc lá vàng ươm, là hương gió ngọt ngào, là sóng hồ xanh biếc và còn có cả một nỗi nhớ miên man một thuở:

Tuổi 15 em lớn từng ngày
Một buổi sáng bỗng biến thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ

Có lẽ đã xa lắm rồi những tháng năm yêu dấu khi em còn là cô bé mới bắt đầu biết thương nhớ vu vơ. Tuổi 15 có ý nghĩa thật quan trọng trong dải đời của người con gái. Đây chính là thời điểm chuyển giao những nghĩ suy cũng như sắc thái tình cảm từ thiếu niên sang thiếu nữ. Sự ngỡ ngàng của nhà thơ được hiển hiện qua từng câu chữ. Sự chuyển giao ấy bất chợt đến vào một sớm mùa thu hay vào ngày thu đẹp trời ấy chàng trai mới nhận ra? Trong tiết trời se lạnh, trong hương hoa sữa nồng nàn, vẻ đẹp của người thiếu nữ ấy bỗng tinh khôi hơn, mới mẻ hơn và quyến rũ hơn gấp nhiều lần. Và có ai biết chăng trong khoảnh khắc ấy, tình yêu đã len lỏi nhẹ nhàng như cơn gió mùa thu:

Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu
Mùi hoa sữa trong áo em và mái tóc

Sâu thẳm nơi con tim của người thiếu nữ tuổi 15 đã bắt đầu có đôi lần lỗi nhịp. Tình yêu đầu của đôi trai gái đẹp vô ngần, trong sáng vô ngần và êm dịu vô ngần. Một không gian thu rõ nét với hương hoa sữa nồng nàn đã in dấu mối tình đầu đặc biệt. Nơi tình yêu bắt đầu là mùa thu nhưng ngậm ngùi thay, tình yêu đẹp vẻ vĩnh cửu ấy đã nhanh chóng ra đi cũng nhẹ nhàng như lúc vừa đến:

Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt
Vậy mà tan trong sương khói mong manh

Những tưởng là vĩnh viễn, những tưởng là không thể chia cắt, phôi pha, những tưởng rằng sẽ ngày càng nồng thắm vậy mà tình đầu đẹp như mộng tưởng ấy lại tan theo sương khói mong manh. Cảm xúc đến thật bất ngờ nên khi nó ra đi đã để lại một nỗi buồn không thể gọi tên. Sự mất mát cứ thấm dần vào từng câu chữ, hình ảnh hoa sữa cứ trở đi trở lại trong những vần thơ của Nguyễn Phan Hách. Hoa sữa chính là mắt xích kết nối đôi trái tim yêu để họ tận hưởng những tháng ngày dịu ngọt bên nhau. Hoa sữa cũng là chứng nhân cho mối tình đầu êm dịu và mong manh ấy. Bởi mong manh nên dễ vỡ, bởi hương rất thơm nên đau rất sâu. Tác giả không xoáy vào cuộc chia ly của đôi tình nhân như nhiều nhà thơ khác chỉ bởi một điều, đến lúc này, nguyên cớ của sự chia lìa vẫn chưa thể tìm ra:

Tại mùa thu, tại em hay tại anh
Tại sang đông không còn hoa sữa
Tại vô hình, tại gì không biết nữa ?
Tại con bướm vàng có cánh nó bay.

Bao nhiêu câu hỏi là bấy nhiêu nỗi buồn, bao nhiêu câu hỏi là bấy nhiêu sự hụt hẫng và thất vọng. Nhà thơ không thể tìm ra nguyên cớ của cuộc chia ly chỉ bởi đó là một tình yêu quá thơ ngây, trong sáng. Tình đầu đã tan theo sương khói nhưng hương hoa sữa vẫn vướng vít bước chân người lữ khách. Kỷ niệm ập về càng làm người ấy mắc kẹt trong câu hỏi Tại sao?! Có phải chăng tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu với làn hương hoa sữa nồng nàn nên khi thu không còn nữa, hoa sữa dần tàn thì tình cũng tan theo sương khói? Mỗi lý do được đưa ra càng làm tăng thêm niềm hối tiếc, dẫu đi đến cuối đoạn đường ký ức chàng trai vẫn không thể tìm ra câu trả lời nên đành lòng đổ lỗi cho duy tâm, siêu hình. Nhà thơ mượn số phận và định mệnh để trang trải những nỗi đau đang ngấm dần:

Đau khổ nhiều, nhưng éo le thay
Không phải thời Rômêô và Juliet
Nên chẳng có đứa nào dám chết
Đành lòng thôi, mỗi đứa một phương.

Có lẽ đến lúc này những cảm xúc chân thật tận đáy lòng chàng trai ấy mới trào dâng thực sự. Đớn đau, mất mát, tiếc nuối nhưng éo le thay, chẳng gì có thể cứu vãn nổi. Chàng trai thực lòng bày tỏ những nghĩ suy rằng yêu lắm, rằng nhớ thương nhiều lắm nhưng chỉ bởi: Không phải thời Romeo và Juliet nên: Đành lòng thôi mỗi đứa một phương. Voltaire đã từng nói: Chân lý cuối cùng của cuộc đời này là tình yêu. Tình yêu có nghĩa là sống và sống là yêu vậy nhưng khi tình yêu đã vuột khỏi tầm tay thì đôi tình nhân này vẫn chẳng ai dám chết. Điều đó không có nghĩa là họ hèn nhát bởi cuộc đấu giữa lý trí và tình cảm, hiện thực và lý tưởng đã đi đến hồi kết. Dẫu tình đầu ấy có đẹp như mối tình đã lưu danh hậu thế thì sắc màu tình yêu của thời đại cũng đã đổi khác quá nhiều. Dấu chấm hết lặng lẽ buông để kết thúc một chuyện tình thơ mộng. Nỗi buồn dang dở cứ lịm dần, thấm đẫm không thể nào nguôi trong trái tim chủ thể và người đọc. Và bởi vì không có tình yêu vĩnh cửu mà chỉ có những giây phút vĩnh cửu trong tình yêu nên:

Chỉ mùa thu trọn vẹn nhớ thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Hương của mối tình đầu nhắc nhở
Có hai người xưa đã yêu nhau

Dù không thể phủ nhận rằng kỉ niệm vẫn ngập đầy trong mỗi trái tim bé nhỏ nhưng dẫu sao anh và em đã mỗi đứa một phương. Dẫu sao trên con đường tình yêu xưa cũng không còn đôi bước chân chung lối, dẫu sao tình đầu cũng chỉ còn là ký ức mong manh. Vậy mà mùa thu vẫn nhớ thương, vậy mà hương hoa sữa vẫn ngập tràn, vậy mà vẫn còn đây một nỗi niềm hối tiếc. Tình yêu đầu dẫu chỉ thoảng qua như gió thu thì cũng đã kịp để lại trong lòng người những yêu thương ngọt ngào. Mối tình đầu của mỗi người mang hương vị khác nhau, mối tình đầu day dứt của nhà thơ Nguyễn Phan Hách không giống mối tình đầu đượm buồn của nhà thơ Đỗ Trung Quân với những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng. Mối tình đầu của tác giả Nguyễn Phan Hách là một hoài niệm đẹp, dẫu buồn, dẫu tiếc nuối nhưng nguyên vẹn một tình cảm trong sáng được đất trời nhắc nhớ. Nỗi nhớ và hoài niệm ấy thường trở đi, trở lại mỗi đợt thu về. Dẫu mộng ước vỡ tan, dẫu mỗi người một nẻo thì thu vẫn thủy chung với làn hương của tình yêu đầu. Đất trời đã nói hộ lòng người hay chính nhà thơ đang gửi nỗi niềm của mình vào đất trời. Có lẽ đến lúc này chàng trai mới thực sự nhận ra vẻ đẹp của tình yêu mà mình đã từng nắm giữ. La Bruyere đã nói rằng: Người ta chỉ yêu một lần thôi, đó là: mối tình đầu còn những mối tình kế tiếp chỉ là miễn cưỡng. Với mỗi người, điều đó có thể đúng hoặc sai những chắc chắn không ai phủ nhận rằng: mối tình đầu thường để lại trong ta những nỗi niềm sâu thẳm nhất và bài thơ Hoa sữa của nhà thơ Nguyễn Phan Hách chính là một minh chứng cụ thể và sống động cho điều đó. Hoa sữa – một tình yêu thuần khiết, trong veo và sẽ còn trở đi, trở về trong mỗi người khi bất chợt mùa sang, thu đến.

Trần Xuân Quỳnh.


Tweet
Share

Thêm bình luận

Lưu ý:
Phần bình luận tạo điều kiện cho bạn thảo luận, nêu thắc mắc, và chia sẻ ý kiến. Sau đây là những điều cần lưu ý khi đăng lời bình:
1. Quan tâm và tôn trọng những người cùng bình luận, và cộng đồng bạn đọc ở Việt Nam nói chung.
2. Không dùng từ ngữ tục bậy, chửi bới, thô lỗ, hoặc khiêu dâm.
3. Không dùng ngôn ngữ có tính lăng mạ, sỉ nhục, chửi rủa.
4. Không quấy rối, gây phiền nhiễu cho người khác, hoặc đe dọa đến sự an toàn và tài sản của người khác; không vu khống, nói sai sự thật, làm mất danh dự, hoặc mạo nhận một ai đó.
5. Không đăng các quảng cáo thương mại.
6. Đây là một diễn đàn công cộng. Do đó không nên đăng các thông tin cá nhân như số điện thoại, địa chỉ email, tài khoản ngân hàng, thẻ tín dụng, hoặc các thông tin quan trọng khác.
7. Tất cả các ngôn ngữ html và đường link đều không được phép.

Tin Tức Việt-Đức có quyền từ chối hoặc xóa bỏ bất cứ lời bình nào không phù hợp với các quy định nói trên.
Các lời bình dưới đây do bạn đọc và các tác giả đăng tải, thể hiện cảm nhận riêng của chính người đó. VANNGHECHUNHAT.NET mong muốn bạn đọc sẽ tích cực bình luận mang tính đóng góp xây dưng


Mã bảo vệ Làm mới

Mạng chia sẻ

Bạn đọc online

Trang web hiện có:
817 khách & 0 thành viên trực tuyến