Nguyễn Trãi và cha

Cha bị bắt

Con bước theo cha

Nước mắt con nhạt nhòa

Cha ơi, xin cha đừng đi xa

Xã tắc non sông đang đợi cha về

Giải phóng!

Cha sẽ không về nữa, con biết không...

Bọn chúng chẳng thể thả cha về

Chúng sợ!

 

Con là con của cha

Nhưng sẽ là anh của muôn dân

Là thần của vạn vật giống loài cây cỏ

Tất cả họ đang đứng trước mũi dao thâm độc của nhà Minh

Họ cần được cứu, con biết không

Trách nhiệm...

 

Nếu con thương cha

Và nếu là đứa con có hiếu

Thì con hãy khóc đi

Khóc lần cuối cùng để tiễn biệt tình cha con

Rồi con hãy lau nước mắt đi

Nào, hãy lau nước mắt đi con

Được rồi

Con ngoan của cha

Những giọt nước mắt của con chỉ làm cha đau đớn thêm, con hiểu không

Nào, hãy quay lưng lại và làm theo lời cha dặn

Con hãy : trở về lập chí,rửa nhục cho nước, trả thù cho cha, như thế mới là đại hiếu

Đi đi con

Đi về tìm minh chủ, cứu dân làng, khôi phục non sông xã tắc

Cha sẽ mỉm cười nơi chín suối

Vĩnh biệt con yêu quý

*

Mười năm trôi nhanh

Mười năm Lam Sơn

Mười năm máu đổ

Giang sơn gấm vóc thu về

Nhân dân hưởng nền thái bình muôn thuở

*

Nợ nước trả xong

Vạ nhà ập tới

Ba dòng họ nhẹ như mây khói

Bị tru di tan nát một góc trời!

*

Cha ơi,

Nợ nước con đã trả xong

Cha có thể mỉm cười nơi chín suối

Nhưng cha ơi, con muốn gặp cha

Con sẽ đem theo cả ba dòng họ nhà ta lên gặp cha

Chắc cha sẽ hỏi tại sao con lại đem cả ba dòng họ nhà ta lên gặp cha

Thưa cha,

Đất nước thái bình

Muôn dân sinh sôi nhanh đến nỗi không còn đất để dựng nhà

Đất nước thái bình

Nền học vấn phát triển nhanh đến mức những hiền thần xưa cũ như con và những người thuộc ba dòng họ nhà ta đã vội lỗi thời

Nhưng con nghĩ,

Cha con ta đã hy sinh một đời cho non sông xã tắc, thì nay hy sinh thêm lần nữa cũng tốt, thưa cha

Những người thuộc ba dòng họ nhà ta tuy vô tội và chết uổng nhưng họ cũng được niềm hạnh phúc vua ban

Bởi, trước khi chết:

Những trẻ thơ được mang tã lót

Những người già được kêu tiếng: con ơi!

Những phụ nữ được khóc than tức tửi

Những chàng trai được mở mắt đứng nhìn

Riêng phần con bị bịt mắt hành hình

Vì họ nói rằng:

Trong mắt con hiện lên bức tranh đẹp tuyệt trần của nền thái bình muôn thuở

Trong mắt con hiện lên một ngôi sao lấp lánh sáng trong cả một vùng trời

Trong mắt con hiện lên những ánh chớp chói lòa mỗi khi con nháy mắt

Họ sợ mọi thứ sẽ bùng cháy

*

Cha hiểu rồi, con yêu

Con hãy đưa mọi người của ba dòng họ nhà ta lên gặp cha

Cha sẽ đưa con đi gặp một người

Đây, con yêu:

- Đây là Ngọc Hoàng Thượng Đế Đại Thiên Tôn Giáo chủ Đại thế giới Sa bà

-Dạ,  Con xin kính chào Ngọc Hoàng Thượng Đế!

-Ngươi là?

-Dạ thưa Ngọc Hoàng, con là hiền thần Nguyễn Trãi

-À...Ta nhớ rồi!...Ta nhớ rồi!... Ngươi chính là một đại hiền thần đã theo Lê Lợi đánh đuổi giặc Minh. Công của ngươi lớn lắm...lớn lắm...

-Thế còn những người kia?

-Dạ thưa Ngọc Hoàng, những người kia thuộc ba dòng họ nhà con!

-À...Ta hiểu rồi...Lệ Chi viên..Lệ Chi viên...

Oan uổng quá!... Oan uổng quá!... Thê lương quá!

*

Ngươi lên gặp ta thật đúng lúc:

Nay ở dưới cõi trần thế nhân điên đảo

Thật, giả, đúng, sai cũng thật khôn lường

Ngươi là người vẽ lối chỉ đường

Để Lê Lợi làm nên nghiệp lớn

Cứu muôn dân thoát cơn đau đớn

Dẫn thái bình về tận xóm thôn

Ngươi là người ngay đứng giữa càn khôn

Cả trời đất cũng cùng chứng giám

Ngươi là người con hùng thiêng bạo dạn

Giết quân thù không đội trời chung

Ta ở trên trời thấu hiểu rất lung

*

Ngươi là người có công nhiều hơn thế

Đã sản sinh ra tuyệt tác văn chương

Đại cáo bình Ngô muôn dặm đường trường

Mãi lay động triệu tâm hồn dân Việt

Nếm trải thời gian lu mờ khắc nghiệt

Áng văn thơ vẫn mãi trường tồn

Dạy quân Minh bài học kinh hồn

*

Nay ở cõi Thiên đình thanh tịnh

Ta cho ngươi thỏa sức góp tài

Chốn thiên đình rộng rãi sẽ không ai

Dám hãm hại rồi đổ oan cho người tốt

*

Dưới cõi trần nay thiếu người trụ cột

Lò nhân sinh khéo đúc lũ nịnh đời

Ta ở trên trời nhìn thấy khắp nơi

Giống cỏ ngú mọc đầy hoang dại

 

Ngươi có tài riêng giúp ta gông lại

Lũ gian thần nịnh bợ tham lam

Chúng ngu si nhưng lại sống giàu sang

Trên cột mốc trên lối mòn cây cỏ

 

Trong nắm tay ta ngàn đời như chẳng có

Lũ gian tham đâu lọt khỏi lưới trời

*

Ngươi là người con thật tuyệt vời

Trong cõi dương trần ta kén chọn

Ngươi có đủ đức tài trọn vẹn

Chốn nhân gian ai sánh được bằng ngươi

Hự!...Hợ!...Hợ!...

Ha...Ha...Ha...

 

Tháng 7 năm 2012

Nguyễn Vọng Trạch

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Tweet
Share

Thêm bình luận

Lưu ý:
Phần bình luận tạo điều kiện cho bạn thảo luận, nêu thắc mắc, và chia sẻ ý kiến. Sau đây là những điều cần lưu ý khi đăng lời bình:
1. Quan tâm và tôn trọng những người cùng bình luận, và cộng đồng bạn đọc ở Việt Nam nói chung.
2. Không dùng từ ngữ tục bậy, chửi bới, thô lỗ, hoặc khiêu dâm.
3. Không dùng ngôn ngữ có tính lăng mạ, sỉ nhục, chửi rủa.
4. Không quấy rối, gây phiền nhiễu cho người khác, hoặc đe dọa đến sự an toàn và tài sản của người khác; không vu khống, nói sai sự thật, làm mất danh dự, hoặc mạo nhận một ai đó.
5. Không đăng các quảng cáo thương mại.
6. Đây là một diễn đàn công cộng. Do đó không nên đăng các thông tin cá nhân như số điện thoại, địa chỉ email, tài khoản ngân hàng, thẻ tín dụng, hoặc các thông tin quan trọng khác.
7. Tất cả các ngôn ngữ html và đường link đều không được phép.

Tin Tức Việt-Đức có quyền từ chối hoặc xóa bỏ bất cứ lời bình nào không phù hợp với các quy định nói trên.
Các lời bình dưới đây do bạn đọc và các tác giả đăng tải, thể hiện cảm nhận riêng của chính người đó. VANNGHECHUNHAT.NET mong muốn bạn đọc sẽ tích cực bình luận mang tính đóng góp xây dưng


Mã bảo vệ Làm mới

Mạng chia sẻ

Bạn đọc online

Trang web hiện có:
876 khách & 0 thành viên trực tuyến