Truyện

Chìa khóa tình yêu

Ở cơ quan nàng là cô gái xinh đẹp, cũng chính bởi lẽ đó mà nàng “kén cá chọn canh” mãi, trải qua năm, bảy mối tình rất lãng mạn, đến năm 25 tuổi nàng mới quyết định lên xe hoa cùng ý trung nhân, đó là một chàng trai bảnh bao, nói như cánh trẻ ngày nay chàng lại rất “thầu giàu” và “ga lăng” hơn cả Tây! Rồi nàng xính quý tử và nàng gia nhập vào nhóm “quý bà một con”, cơ thể nàng như được lột xác, ngày càng “tươi da, thắm thịt” hơn, nhan sắc càng trở nên “nghiêng nước nghiêng thành”.Có con trai nàng lại càng được bố mẹ và gia đình chồng hết sức cưng chiều.

Vì thế dù đang nuôi con nhỏ nhưng nàng hết sức nhàn nhã, chỉ sau 6 tháng, cậu con trai được ông bà nội, ngoại hai bên tranh nhau đón về chăm sóc theo chế độ đặc biệt vì mọi người muốn nàng được rảnh rang cùng chồng, vợ chồng nàng như vẫn đang son, không hề vướng bận gì. Vốn xinh đẹp từ trước, giờ trông nàng càng đẹp đằm thắm hơn, biết mình có những ưu điểm nổi trội về nhan sắc nên nàng cũng nghĩ ra nhiều “kế lạ” nhằm “thôn tính” toàn phần anh chồng đẹp trai và cũng rất ga lăng của mình, ai cũng bảo họ là một đôi “tuyệt mỹ giai nhân”, mấy cô bạn phát ghen lên với nàng mỗi khi thấy nàng được chồng lái xe con đưa đón tận cổng cơ quan. Nàng đọc sách báo và xem phim ảnh nhiều nên nhận thấy mình cũng cần phải cảnh giác với chồng, vả lại mấy chị lớn tuổi cũng bảo nàng:

- Này, mày phải coi chừng đấy nhé, những anh chồng đẹp mẽ là chúa háo sắc, cần phải cảnh giác, không thì mất toi lúc nào không biết đấy!

Mới đầu nàng nghe họ nói cũng chỉ nghĩ là họ đùa cho vui, nhưng nhiều khi nghe đài, đọc báo thấy nhiều chuyện như thế xảy ra khiến nàng không thể không nghi ngại, nàng nghĩ: “Mình cứ cảnh giác là hơn.” Nàng âm thầm lên kế hoạch... Về phần mình nàng tự nhủ: “Chiếm giữ chồng cách duy nhất là phải biết tự làm đẹp và làm mới mình, mọi người cũng nói và sách tâm lý cũng dạy như thế”. Vậy nên ngoài giờ làm việc ở cơ quan, nàng dành nhiều thời gian đi shoping, spa... vừa để sắm sanh hàng hiệu, vừa để “tỉa tót” lại dung nhan. Bởi nàng cho rằng nhan sắc là một thứ tài sản đặc biêt quý giá nên cần phải bảo vệ và chăm sóc chu đáo. Tiền nong nàng không thiếu bởi chồng nàng là một doanh nhân có hạng trong thành phố, vả lại nàng cũng là trưởng phòng kinh doanh của một chi nhánh ngân hàng, lương bổng đứng vào “top” nhất nhì của thành phố vậy nên nàng chẳng mấy khí phải lo lắng gì đến việc tiền nong cả. Điều làm nàng cảm thấy rất hài lòng vì mọi việc làm của nàng đều được chồng cho phép và ủng hộ, thậm trí chàng con động viên, khích lệ nữa. Những lần theo chồng đi dự tiệc, tiếp khách ở khách sạn, nhà hàng sang trọng, nàng nổi lên như một ngôi sao màn bạc danh giá với những bộ áo váy hàng hiệu chính hãng, lộng lẫy, thướt tha và rất sành điệu, khiến không khí bữa tiệc bị “đốt nóng” đến không ngờ...nhờ đó mà mọi cuộc đàm đạo, thương thảo, ký kết làm ăn của chồng nàng với các đối tác nhiều lúc tưởng chừng đi vào ngõ cụt, bế tác, ấy vậy mà nhờ vào sự có nàng cùng sự ứng xử tinh tế, khéo léo mọi sự bỗng “đổi hướng”,“xoay chiều” và tất cả đều trở nên “xuôi chèo, mát mái”, việc công ty cứ thế chạy vèo vèo, nàng trở thành “lá bùa” hộ mệnh vô cùng linh nghiệm của chồng mỗi khi gặp sự cố. Có lẽ vì thế mà nhiều người đã coi nhan sắc là thứ “quyền lực thứ tư”! Bởi vậy nàng có phần kiêu hãnh với chồng. Và nàng biết nàng có tầm quan trọng như thế nào với chàng! Hiểu điều đó nên nàng luôn coi sắc đẹp của nàng như một thứ vũ khí đặc biệt lợi hại mà nàng có thể sử dụng nó vào mọi tình huống khi cần thiết để gây áp lực đối với chồng. Ngoài “chiêu này” nàng còn có một “chiêu” nhẹ nhàng hơn, nhưng nó cũng vô cùng hiệu quả, khiến chàng phải quy phục ngay tức thì, nàng hay dùng “chiêu” này để “trị”chồng. đó là cách nàng “phạt” chồng mỗi khi chàng “phạm lỗi”ví như khi chàng mải vui bia bọt với bạn bè mà đến đón nàng chậm hoặc có những phen chàng chót sa đà vào một bữa tiệc mà nàng không được cùng tham dự...Nàng lặng lẽ về nhà trước, tắm rửa sạch bong, diện bộ đồ ngủ thật “mát mẻ” và khêu gợi, sức nước hoa thơm lừng, ngây ngất...rôi lấy cớ “mệt” nàng khoá cửa đi ngủ sớm, bắt chàng ngủ một mình ngoài phòng khách, nàng giở “ngón”bài “mỡ treo mèo nhịn đói”, liền mấy đêm, khiến chàng không thể “nhịn” nổi...vậy là chàng phải ra sức xuống thang, xin lỗi, thề thốt đủ điều... nhiều phen chàng còn phải “cầu viện” cả cô em dì vốn làm MC trên truyền hình, rất giỏi ăn nói đến xin “giảng hoà”giúp. Đến lúc đó nàng mới chịu “xá tội”, cho chàng để “mở cửa” thông thương trở lại! Sau mỗi lần như thế nàng cảm thấy thật mỹ mãn và toại nguyện. Thực tình nàng rất yêu chồng, nhưng nàng làm như thế là để cho cuộc sống, tình yêu của nàng thêm dư vị lãng mạn, ngột ngào, nàng cho điều đó cũng giống như người ta thường thêm chút gia vị hành, tỏi, hạt tiêu hay chút ớt ... vào những món ăn vốn được mọi người ưa thích trong bàn tiệc mà thôi! Có những lúc nàng ngồi tự ngắm mình hàng giờ trước gương, nàng nhâm nhi cái cảm giác sướng khoái kiểu “mèo vờn chuột” như thế của mình với chồng mà lòng lâng lâng hạnh phúc! Chính vì vậy mà thi thoảng để cảm nhận cảm giác lãng mạn ấy và cũng là để kiểm tra độ “độ linh nghiệm” của thứ “vũ khí” mình đang sở hữu, nàng lại giở “chiêu” ấy ra để bắt chàng chịu “phạt”. Những lần như thế, nàng thì hả hê vui sướng còn chàng thì thật khổ sở!

 

Nâng rất hài lòng với cuộc sống và với những gì nàng đã làm, đã có...Với bạn bè thân, nàng được họ “mời” làm “cố vấn” để giải quyết những tình huống gia đình tương tự.Là người tính tình sởi lởi, dễ hoà nhập với mọi người nên nàng không ngần ngại “tư vấn” rất nhiệt tình cho mọi người với vốn kinh nghiệm và các “chiêu” mà nàng đã sử dụng. Nhiều khi sự phản hồi trở lại của những người được nàng “tư vấn” thành công vượt quá sức tưởng tượng của mọi người. Vậy là trong cơ quan mọi người thường gọi nàng với biệt danh “cố vân ái tình”, điều này càng làm cho uy tín của nàng được đẩy lên cao ngất ngưởng. Những khi như thế nàng cảm thấy tâm hồn mình thật sự bay bổng, nàng mơ màng trong một cảm xúc thoả mãn thật ngọt ngào.Thiết tưởng cuộc đời đối với nàng chỉ toàn là màu hồng, hạnh phúc. Nàng tự nhủ: “Tai sao người ta lại cứ hay than thở về tình yêu, cuộc sống nhỉ? Thực tế cuộc sống, tình yêu thật là đẹp, là lãng mạn và nó dễ chịu đấy chứ! Có gì đâu mà mọi người hay tự làm phức tạp mọi sự lên thế. Phải chăng mỗi con người muốn làm chủ tình yêu, thì phải biết tự sắm cho mình một chiếc “chìa khoá”riêng, thông qua chiếc “chìa khoá” đó để mở cửa vào cuộc sống tình yêu của mình. Và như vậy phải chăng có ai đó không được hạnh phúc là bởi họ nhầm “chìa khoá” hoặc “khoá” của họ là “khoá giả” nên nó không còn tác dụg gì nữa?! À mà dễ như thế lắm chứ, thời nay cái gì mà chả có giả! Thật, giả lẫn lộn, nên người nào kém sành điêu, ít thông minh là dễ “sơi” phải đồ giả ngay tức thì!” Nàng tự nhủ thật đáng thương cho những ai đã nhầm lẫn như thế! Nàng cho mình là người thông minh, còn gì hơn khi người thông minh lại sở hữu một nhan sắc tuyệt mỹ như nàng!

 

Nhưng rồi chuyện cũng xảy ra... Đó cũng chính là một lần chồng nàng “phạm tội” với nàng. Và tất nhiên nàng lại giở “độc chiêu” cho “mèo nhịn đói”.Nhưng lần này nàng nhận thấy có gì đó hơi khác thường trong thái độ của chồng.. Sau đêm thứ nhất, chiều đi làm về chàng hết lời thanh minh, kèm những lời nỉ non, xin lỗi giống như bao lần trước. Nàng sung sướng nhìn chàng với vẻ mặt đầy kiêu hãnh rồi nàng hất hàm hỏi:

 

- Biết lỗi rồi, nhưng sao vẫn tái phạm? Anh thật là ngoan cố. Thôi anh cứ chịu khó ngủ ngoài một mình 3 tối nữa, nếu anh thành khẩn lúc đó sẽ hay.

Chàng nghe vậy liền lắp bắp van xin. Mặc! Nàng quay ngoắt vào trong, mạnh tay khoá cửa đánh “rốp”lòng cảm thấy hả hê vô cùng. Cho chết ai bảo “dửng” lắm vào! Có thế mới sáng mắt ra, hẳn sau lần này thì phải cạch đến già! Nàng không nghĩ ngợi gì, trèo ngay lên giường đánh một giấc cho đến khi trời sáng bảnh. Nhưng ngạc nhiên chưa! Khác hẳn với những lần trước, khi nàng “dỗi” như thế, chàng thường dậy rất sớm, lau rửa nhà cửa rồi đi mua bữa sáng về để sẵn trên bàn chờ nàng dậy là ăn. Vậy mà hôm nay hắn vẫn nằm trên giường, chăn quấn kín mít, thấy nàng đẩy cửa đi rầm rầm trên sàn mà vẫn nằm im không nhúc nhíc. Lại muốn giở chứng chắc? Bốn đêm chưa biết sợ, lại còn muốn trêu ngươi, đã vậy phải nâng mức phạt lên một tuần, xem gan ai to hơn? Nghĩ vậy nàng sầm sập lao đến giường miệng la lớn:

 

- D... ậy! Giờ còn nằm chết trương trên giường thế này à? Người ta đi làm hết r..ồi! Vừa gào nàng vừa kéo tung đống chăn ném xuống sàn...Nhưng ngạc nhiên chưa... không có ai trong đó... thì ra chỉ là đống chăn không! Chết cha, không nhẽ hắn lại dám liều mạng bỏ nhà đi ngủ hoang ở đâu đó đêm qua?! Ồ mà có thể lắm chứ, chẳng gì hắn cũng là một giám đốc, không những thế mà hắn còn là một giám đốc tầm cỡ hẳn hoi chứ đâu phải lèng mèng! Nàng bỗng thấy hoang mang thật sự, nếu hắn dám bỏ đi thế này có nghĩa là nàng thất bại! “Chiêu” của nàng không còn chút linh nghiệm nào cả. Trời ơi! Sao mình ngu quá thế nhỉ? Thuốc kháng sinh dùng mãi, vi rút cũng sinh ra “nhờn” và kháng thuốc, nên các nhà khoa học đã phải đau đầu để tìm ra các loại dược liệu mới hòng loại trừ được các loại vi rút. Vậy mà lâu nay mình có chịu “thay thuốc” cho hắn đâu! Sức đề kháng của hắn giờ đang ở mức độ nào đây? Giờ thì biết thế nào mà mà “kê đơn, bốc thuốc” cho hắn “tiệt nọc” được hả trời?! Biết thế này tối qua tha cho hắn một lần, vừa được tiếng là “vợ hiền” lại yên ấm nhà cửa, biết đâu chả vì thế mà hắn sẽ ân hận và hối cải cũng nên, thật sao mình ngu thế! Nàng đâm ra mụ mẫm đầu óc, nàng tự rằn vặt và tự nguyền rủa mình không tiếc lời! Đến nước này thì đành phải xuống thang thôi.Nhưng không biết giờ hắn ở đâu mà tìm. Nàng vội vã đánh răng, rửa mặt và trang điểm qua quýt rồi không cả ăn sáng, nàng gọi điện đến cơ quan xin phép đến muộn rồi lấy xe phóng như bay tới văn phòng của chồng. Đến nơi bảo vệ thông báo chàng đã xuống cở sở dự lễ khởi công của công ty từ sớm, không biết bao giờ mới về. Không kìm nén được, nàng lấy điện thoại ra gọi nhưng máy đã khoá.

 

Cả ngày hôm ấy, ngồi ở cơ quan mà nàng không sao tập trung vào công việc được, nàng cáu gắt vô cớ, khiến mấy nhân viên dưới quyền sợ xanh mắt mèo, họ im lặng nhìn nàng dò đoán, xem làm sao hôm nay nàng lại hành xử với mọi người lạ như thế. Chiều nàng về sớm, rẽ qua nhà ngoại thăm con trai một lát rồi về ngay nhà, nàng nấu nướng các món và bày sẵn trên bàn ăn, rồi nàng đi tắm. Nàng hy vọng chàng sẽ về sớm. Nàng sắp sẵn các phương án, nếu chàng còn sợ thì nàng sẽ làm căng rồi mới tha, còn nếu như chàng tỏ ra ương bướng khác thường thì nàng sẽ xuống thang, thôi thì “lùi một bước để tiến hai bước” vậy! Nói gì thì nói nàng cũng là gái đã có chồng. Xét cho cùng thì chàng nào có làm gì quá lắm với nàng đâu, chẳng qua nàng cứ đành hanh, đành hái, “được đằng cẳng, lân đằng đầu” mãi, thành ra mới nên nông nỗi này. Nàng chọn bộ váy ngủ mà chàng thích nhất, nàng trang điểm và sức nước hoa...rồi nàng ngồi vào bàn chờ đợi. Trời tối mà vẫn không thấy xe chàng về. Linh tính mách bảo hẳn có điều bất thường, Nàng điện cho chàng nhưng máy vẫn khoá.Không biết làm gì nàng bật vô tuyến lên xem, đang chương trình thời sự, bỗng mắt nàng sáng lên, đài đang phát tin buổi lễ khởi công của công ty chàng, chàng đang tươi cười rạng rỡ đứng cạnh một cô gái áo váy đỏ rực, họ đang hớn hở cười nói với nhau và kìa sau tiếng pháo bông phát nổ, cô gái kia cầm vòng hoa tiến tới bên chàng, chàng cúi xuống để cô gái choàng vòng hoa vào cổ rồi cô gái bắt tay chàng rất lâu, hai người nhìn nhau với ánh mắt tình tứ làm sao! Mắt nàng như muốn nổ tung, nàng không chịu được nữa. Nàng tắt ti vi lên giường nằm mà đầu óc quay cuồng trong những giả thiết, suy đoán của mình.Nàng đã từng theo chồng tham dự các buổi lễ như thế này nhiều lần và lần nào cũng vậy vị trí cô gái hôm nay là nàng chứ không ai khác. Vậy mà hôm nay một cô gái trẻ đẹp hơn nàng lại thay vào vị trí đó của nàng. Thật quá quắt, nàng không thể để yên thế này được, nàng vùng dậy xem đồng hồ, đã gần 10 giờ đêm, bên hàng xóm, tiếng mọi người xem worldcup đang hò reo cổ vũ cho hai đội Đức và Anh. Nàng phóng xe như điên đến văn phòng của chàng. Văn phòng tối om, anh bảo vệ cho nàng hay là chàng đã về nhà từ lúc 7 giờ. Nàng quay xe về mà lòng sôi lên vì tức giận. Cả đêm hình ảnh cô gái váy đó làm nàng không sao chợp mắt được. Lần đầu tiên trong đời nàng cảm nhận vị đắng của tình yêu.

Sáng hôm sau nàng dậy sớm ra đứng trước gương, nàng không còn nhận ra chính mình, khuôn mặt thất thần, hốc hác, đầu tóc bơ phờ... nước mắt nàng rơi lã chã... Nàng tự nhủ: “Mình phải xuống thang thôi, mình sẽ chết mất nếu không có chàng!”

 

Mùa thu 2010

Bùi Nhật Lai


Tweet
Share

Thêm bình luận

Lưu ý:
Phần bình luận tạo điều kiện cho bạn thảo luận, nêu thắc mắc, và chia sẻ ý kiến. Sau đây là những điều cần lưu ý khi đăng lời bình:
1. Quan tâm và tôn trọng những người cùng bình luận, và cộng đồng bạn đọc ở Việt Nam nói chung.
2. Không dùng từ ngữ tục bậy, chửi bới, thô lỗ, hoặc khiêu dâm.
3. Không dùng ngôn ngữ có tính lăng mạ, sỉ nhục, chửi rủa.
4. Không quấy rối, gây phiền nhiễu cho người khác, hoặc đe dọa đến sự an toàn và tài sản của người khác; không vu khống, nói sai sự thật, làm mất danh dự, hoặc mạo nhận một ai đó.
5. Không đăng các quảng cáo thương mại.
6. Đây là một diễn đàn công cộng. Do đó không nên đăng các thông tin cá nhân như số điện thoại, địa chỉ email, tài khoản ngân hàng, thẻ tín dụng, hoặc các thông tin quan trọng khác.
7. Tất cả các ngôn ngữ html và đường link đều không được phép.

Tin Tức Việt-Đức có quyền từ chối hoặc xóa bỏ bất cứ lời bình nào không phù hợp với các quy định nói trên.
Các lời bình dưới đây do bạn đọc và các tác giả đăng tải, thể hiện cảm nhận riêng của chính người đó. VANNGHECHUNHAT.NET mong muốn bạn đọc sẽ tích cực bình luận mang tính đóng góp xây dưng


Mã bảo vệ Làm mới

Mạng chia sẻ

Bạn đọc online

Trang web hiện có:
1194 khách & 0 thành viên trực tuyến