Truyện

Mất

Hoàng hôn trải dài trên con đường quen,trên những dấu chân xinh.Những dấu chân vội vã,hẳn là của mẹ đã về lo cơm chiều cho ba con tôi.Vết chân hơi sâu,chắc hôm nay là một ngày bận rộn với công việc của mẹ.

Tôi thấy rõ những lo toan vất vả hiện trên những dấu chân ấy.Nhưng hình như vẫn có cả những niềm vui mẹ dải khắp đường về,tôi nghe thoáng trong gió chiều đang thì thầm điều giản dị đó.Có lẽ với bất cứ người phụ nữ nào không riêng gì mẹ thì việc lo cơm nước cho chồng con không chỉ là một nghĩa vụ mà nó còn là một niềm hạnh phúc.Chắc hẳn là vậy rồi vì tôi đã thấy từng nụ cười rạng ngời niềm vui của mẹ khi cả gia đình tôi cùng quây quần bên mâm cơm đạm bạc nhưng nhiều hương vị mà mẹ đã chế biến sau những giờ lao động vất vả ngoài đồng ruộng.Tôi nhớ nhất những món canh mẹ đã nấu.Chà! đậm đà làm sao,hình như mẹ đã mang hết cả tình yêu của mình dành cho ba con tôi để nêm vào đó.

Còn đây những vết chân mạnh mẽ,ba cũng đã về.Một dáng hình yêu và những vết chân quen,ba vẫn đi về trên con đường xưa.Tôi vẫn còn nhớ những ngày bé thơ,ba dắt tôi đi trên con đường này.Con đường còn đây và những ký ức ấy còn đây.Mỗi lần đi lại trên con đường nhỏ tôi đều tìm thấy dấu chân ba,đếm từng bước đi và đôi khi còn vẽ sang bên cạnh.Chẳng lần nào là không giống cả và hình như tôi đã vẽ nó vào trong khối óc kia rồi,để mỗi lần đi vào con đường lạ tôi lại hình dung có dấu chân ba ở bên.

Và một dấu chân nhỏ xinh,cậu nhóc tí hon chắc hẳn đã đi học về.Đói rồi đây,bước chân vội vàng trưa cũng như chiều.Nhưng đôi khi lại ngoặc sang một bên,ắt hẳn chú chuồn chuồn nào chẳng may đậu bên khóm cúc tần này đã bị cậu tóm gọn.Nhóc thật buồn cười,bé tí xíu mà lúc nào cũng đòi đo bước chân tôi.

Chị bước xa hơn rồi.

Nhóc thấy thế lại tinh quái bước thêm bước nữa rồi quay lại lấy tay xoa xoa dấu chân ở giữa.

A! em xa hơn chị rồi này!

Chưa kịp hì hì thì đã bị tôi tét cho một cái vào mông vì cái tội ăn gian.

Chiều không buồn rơi như người ta nói,chiều không mù sương như người ta thấy,chiều với tôi là những khoảnh khắc tuyệt vời vì tôi được ngắm nhìn những dấu chân xinh,được giữ,được nhớ,được cười và được thấy màu tím tình yêu trên khắp cuộc đời.Tôi bước nhanh về phía cuối đường,nơi ngôi nhà nhỏ có những người thân yêu đang đợi chờ.Niềm vui không thể giấu và cũng không muốn giấu.Hôm nay tôi sẽ khoe với cả nhà tôi đã được nhận đi làm.Chắc ba mẹ sẽ vui lắm,mẹ sẽ cười thật tươi còn ba sẽ nói:

Mai mình làm mâm cơm thật ngon để tôi đãi cô con gái lớn nhé!

Mẹ nghiêm nghị:

Tôi làm mà mình đãi ư?

Ba lại cười khà khà:

Ừ thì tôi với mình vẫn là một đấy thôi!

Và cu Tí cũng sẽ nhấy cẫng lên:

A,chị sắp có tiền mua kẹo cho em rồi.

Tôi nhất định sẽ bẹo cho cái má phúng phính của nó một cái:

Suốt ngày chỉ biết đòi ăn kẹo thôi hả?

Nhóc thể nào cũng phụng phịu,nài nỉ:

Đi chị,mua cho em nhé!

Trông nhóc sẽ như một con cún con.Thật là tuyệt,tự nhiên tôi phá lên cười,rồi chợt thấy xấu hổ,tôi nhìn ngó xung quanh.Đã đến nhà rồi nhưng sao cửa vẫn đóng thế kia nhỉ,sao không có ai thế nhỉ,hay mình nhầm nhà.Cũng không phải,đúng mà,đúng là giàn hoa giấy khô từ lâu,đúng là cây xoan già khẳng khiu khi đông về đây mà.Tôi mơ hồ nhìn lại con đường,những dấu chân xinh chẳng còn đâu chỉ có mỗi bước chân tôi đơn côi trên lối nhỏ.Chiều mùa đông những ánh dương đã tắt lịm chỉ còn một màu mờ mờ trắng hơi sương.Chiều của đất trời chẳng thể đổi thay,chiều của lòng người cũng không thể thay đổi.Rồi chợt như phát hiện ra mình đã đánh mất thứ gì,tôi vội vã quay lại con đường quen chăm chú tìm.

Cháu mất gì à?

À,dạ,vâng ạ!

Câu hỏi của bác Ba làm bộ óc của tôi cứ nổi trôi chẳng hiểu mình đã mất cái gì nữa.À,đây rồi những dấu chân xinh,tôi đã tìm thấy nhưng sao nó lại dừng trước nhà cô Tám thế nhỉ.Tôi lại gần ngó vào trong.Cả nhà cô Tám đang quấy quần nơi phòng khách,chú Văn đã đi làm về,nhóc Hải cũng đã về.Thì ra....tôi chợt nhận ra mình đã không còn những thứ ấy!

Nguyen Phuong Mai


Tweet
Share

Thêm bình luận

Lưu ý:
Phần bình luận tạo điều kiện cho bạn thảo luận, nêu thắc mắc, và chia sẻ ý kiến. Sau đây là những điều cần lưu ý khi đăng lời bình:
1. Quan tâm và tôn trọng những người cùng bình luận, và cộng đồng bạn đọc ở Việt Nam nói chung.
2. Không dùng từ ngữ tục bậy, chửi bới, thô lỗ, hoặc khiêu dâm.
3. Không dùng ngôn ngữ có tính lăng mạ, sỉ nhục, chửi rủa.
4. Không quấy rối, gây phiền nhiễu cho người khác, hoặc đe dọa đến sự an toàn và tài sản của người khác; không vu khống, nói sai sự thật, làm mất danh dự, hoặc mạo nhận một ai đó.
5. Không đăng các quảng cáo thương mại.
6. Đây là một diễn đàn công cộng. Do đó không nên đăng các thông tin cá nhân như số điện thoại, địa chỉ email, tài khoản ngân hàng, thẻ tín dụng, hoặc các thông tin quan trọng khác.
7. Tất cả các ngôn ngữ html và đường link đều không được phép.

Tin Tức Việt-Đức có quyền từ chối hoặc xóa bỏ bất cứ lời bình nào không phù hợp với các quy định nói trên.
Các lời bình dưới đây do bạn đọc và các tác giả đăng tải, thể hiện cảm nhận riêng của chính người đó. VANNGHECHUNHAT.NET mong muốn bạn đọc sẽ tích cực bình luận mang tính đóng góp xây dưng


Mã bảo vệ Làm mới

Mạng chia sẻ

Bạn đọc online

Trang web hiện có:
1014 khách & 1 thành viên trực tuyến