Truyện

Long bàn hổ phục

Nằm bên vợ trong căn phòng có máy điều hoà mà Tạ Vũ không tài nào ngủ được hắn đang nghĩ tới bữa tiệc vào nhà mới của bí thư huyện uỷ Hà Chu, hắn sẽ biếu gì cho vị bí thư này đây?

Mối quan hệ thân tình được kiến tạo từ những ngày đầu Hà Chu về nhận chức bí thư ở huyện này. Hắn biết và quen thân được Hà Chu cũng do Hà An, nguyên là chủ tịch huyện Cái Miêu được cấp trên điều về tỉnh làm trưởng ban tổ chức Tỉnh uỷ. Trong phiên họp bàn giao, Hà An đã giới thiệu hắn với Hà Chu mong được Hà Chu quan tâm, giúp đỡ, khi đó hắn mới chỉ là đội trưởng đội hình sự với cấp hàm đại uý. Có sự ưu ái đó là do hắn nhận Hà An là bố nuôi, còn giữa Hà An và Hà Chu lại là người cùng họ…Hắn đang nghĩ tới cái ghế huyện trưởng và hắn cho đây là một cơ hội tốt để hắn đạt được tham vọng của mình…Thấy chồng trăn trở, Hoài Diệp vòng tay ôm lấy cổ chồng giọng nũng nịu:

   - Anh sao vậy? Nằm cạnh vợ mới được“một hiệp” mà đã thấy chán rồi sao? Hay em không còn làm anh thấy hứng thú nữa? Ghét anh ghê! Làm người ta mất cả hứng! Cơ quan có chuyện gì hay sao mà anh cứ trăn trở mãi thế?!

    - Không phải thế! Mình có biết sắp đến ngày ông Hà Chu vào nhà mới không?

    - Anh đang lo hôm vào nhà mới ông Hà Chu? Còn hơn nửa tháng nữa, anh lo gì? Lão Quý giám đốc kho bạc bên em cũng bảo cứ như mọi khi mà làm! Lão nói:“Đây là cơ hội để sếp chú ý, cất nhắc, muốn“sâu rễ bền gốc” cứ chi mạnh tay vào, thời nay nó thế”!

    - Khổ lắm! Cứ thế là thế nào? Trước anh chỉ là đội trưởng đội hình sự, còn giờ anh là trung tá huyện phó, phó ban phòng chống tham nhũng em bảo cứ làm theo lối cũ sao được? Muốn thăng tiến mình phải biết cách!

     - Em hiểu rồi, thế chúng mình tăng tiền phong bao lên vậy, 3 chục triệu đi, được không anh? Người xưa chả nói: “Ông ăn một, bà cốt ăn hai, cái thủ, cái tai phải mang biếu chúa” là gì! “Lộc bất tận hưởng” mà. 

     - Em chả hiểu  gì cả! Tiền là quý thật nhưng trong trường hợp này tiền không phải là tất cả, vả lại với cương vị hiện nay anh không thể làm như các trưởng, phó phòng ban khác được! Vừa khó cho mình mà cũng khổ cho ông ấy!Tai vách, mạch rừng em tưởng dễ lắm à? Mình bây giờ cần phải khéo léo và tế nhị em hiểu không?

    - Thế chúng mình làm thế nào ?

    - Anh tính thế này, quà tặng phải là thứ người được tặng thích đúng không? Hà Chu là người rất sành và mê cây cảnh, mình sẽ mua tặng ông ta một chậu cây thật đẹp ! ở mình đây chưa mấy ai sành về cây cảnh nên trước mắt họ, chậu cây đắt quá cũng chỉ vài trăm nghìn là cùng, trong khi thực tế có cây cảnh các “đại gia” mua tới vài ba trăm triệu, ta tặng món quà giá trị chỉ mình ông ta biết còn trước mắt cánh“dân đen” người ta coi nó chả là gì, có thế mới lừa được mắt thế gian, em hiểu chưa ?

    - Thế anh định mua cây ở đâu? Giá cả ra sao? Mà em nghe nói chơi cây cảnh cũng phải am hiểu, chứ không mua vớ vẩn được đâu!

    - Việc đó em khỏi lo, em nhớ tay Điểu Chi bạn cùng học phổ thông với anh không? 

    - Có phải cái tay nông dân cù lần hè năm kia đến nhờ anh giúp cô con gái làm hộ chiếu đi du học úc ấy không?

    - Đúng rồi! Hắn giờ là một chuyên gia về cây cảnh đấy! Hắn trở thành tỷ phú cũng là nhờ vào vườn cây cảnh của hắn, tuần trước anh vừa thấy hắn được phỏng vấn trên tivi đấy. Năm ngoái anh đến thăm, hắn đãi anh rượu Mao Đài chính hãng nhé! Rồi hắn dẫn anh đi khoe khắp vườn, hắn bảo vườn cây của hắn giờ có giá vài tỷ, nhưng hắn có 6 chậu cảnh mà hắn đã dành hơn hai chục năm trời tỉa tót, chăm sóc, khách ở Hà Nội lên cứ nì nèo trả hắn cả trăm triệu một cây mà hắn làm thinh không thèm bán, hắn bảo anh: “Cả đời người làm cây cảnh may mắn lắm mới có được một, hai cây ưng ý, lúc trước đói kém thì cần bán chứ giờ thì phải giữ, trăm triệu cũng chẳng là gì ông ạ!” Hắn quý cây còn hơn vàng em ạ!

    - Vậy anh định mua của hắn à? Liệu hắn có chịu bán không? Vả lại bỏ ra số tiền lớn thế bao giờ mới hồi lại được?

    - Anh có kế rồi, hắn sẽ phải giúp anh, chả gì lần trước mình cũng đã giúp chạy giấy tờ cho con hắn ! Nếu anh lên chức huyện trưởng thì ngại gì.

    - Nhưng lần ấy anh cũng lấy của hắn 20 triệu chứ có giúp không đâu?

    - Lấy nhưng hắn đâu có biết, lúc đó hắn còn cảm ơn anh rối rít, khi con được đi hắn còn lên tận cơ quan đón anh về nhà liên hoan ầm ĩ cả. Hắn thật thà đâu biết được mánh khoé của mình! Anh đã có kế khiến hắn phải hiến không cho anh một chậu cảnh đẹp nhất, để rồi em xem anh có tài không nhé!

   Nói đến đây hắn quặp lấy tấm thân phốp pháp của vợ, hắn áp mặt hôn lấy hôn để vào bộ ngực trần căng tròn của vợ khi đó đang lồ lộ dưới ánh sáng phớt hồng của ngọn đèn ngủ phía cuối giường khiến thị rú lên vì thích thú!...Đêm tĩnh lặng người ta chỉ còn nghe thấy tiếng suýt xoa, rên rỉ đầy  thoả mãn của đôi vợ chồng đang kỳ sung mãn…

      Hai ngày sau như kế hoạch, Tạ Vũ phóng ô tô riêng đến nhà Điểu Chi. Trong sân, Điểu Chi đang cắm cúi bên những chậu cây cảnh, cắt bỏ những chồi cây vươn lên quá cỡ thì nghe tiếng còi ô tô toe toe ngoài cổng, Điểu Chi buông tay kéo, đứng thẳng người nhìn ra ngõ. Chiếc Camry.3.0 màu đen, bóng láng đã tiến sát thềm nhà, cửa xe bật mở, Tạ Vũ bệ vệ bước ra, tay cầm một túi nylon khá lớn, vừa nhìn Điểu Chi, Tạ Vũ đã lớn tiếng hỏi:

   - Thế nào “nhà sinh vật cảnh”, còn nhớ nhau không đấy?

   - ồ Tạ Vũ ! Làm sao quên được! Ôi ! Đã Trung tá rồi! Nào mời “ngài” trung tá vào nhà ! Lâu quá rồi không gặp!

    Điểu Chi niềm nở  mời Tạ Vũ vào nhà. Tiếng là cùng học nhưng Điểu Chi hơn Tạ Vũ chừng 4-5 tuổi. Đặt túi quà lên mặt bàn sa lông, Tạ Vũ đứng giữa nhà ngắm nhìn khắp lượt, căn phòng rộng, trang trí cầu kỳ với những đồ gỗ đắt tiền được đóng theo kiểu Tàu, nào sa lông, bình phong, cuốn thư, đại tự … Tất cả đều được chạm khảm với kỹ thuật rất tinh xảo trên chất liệu gỗ mun và gỗ gụ bóng láng, chính giữa phòng khách bên dưới bàn thờ là bức tranh khảm ngọc khổ lớn với cảnh“Bát mã đồng phi”, những con ngựa trong tranh đang đua nhau dựng bờm, tung vó mặc sức truy phong trên thảo nguyên xanh biếc dưới ánh hoàng hôn hồng rực phía cuối trời. Ngắm bức tranh người xem như cảm nhận được cái khát vọng tự do trở về với thiên nhiên, bao la của muôn loài.  Bên cửa sổ lớn mé đông là gốc Mai chiếu thuỷ được uốn tỉa công phu theo thế “lưỡng long tranh châu”, thân cành sần sùi, gân guốc, tạo vẻ uy nghi cổ kính, những tán lá xanh được cắt tỉa cầu kỳ tạo thành chân, tay, móng, vuốt và những đám mây vây quanh thân rồng. Hai nhánh cây được uốn đối xứng tạo thành hai con rồng uốn khúc, giao đấu, tranh hạt minh châu nằm ở chính giữa, tác phẩm toát lên vẻ hoành tráng, người xem như sắp bị cuốn vào một cuộc tranh hùng một mất, một còn giữa hai đối thủ. Phía trên chậu cây lại là bức tranh khảm ngọc “Tam anh chiến Lã Bố” đường nét thật sắc sảo, Quan Vân Trường quắc mắt khoa đao, Lưu Huyền Đức múa song kiếm xông vào, Trương Phi miệng thét to, tay vung bát sà mâu chém tới, Lã Bố cũng khoa hoạ kích đón đỡ không hề nao núng, trận chiến diễn ra vô cùng quyết liệt, dưới vó ngựa bụi bay mù mịt…Trong đầu Tạ Vũ thầm phục khiếu thẩm mỹ của Điểu Chi, Tạ Vũ tự nhủ: “Tiền của biến đổi con người ta thật ghê gớm, từ một anh nông dân đích thực mà giờ đây hắn bỗng trở thành một tay chơi sành điệu, chẳng kém gì các tay “ba Tàu” giàu có ở chốn thị thành.” Đang loay hoay pha trà, Điểu Chi ngoái lại thấy Tạ Vũ vẫn đứng giữa nhà nhìn ngắm các đồ vật, Điểu Chi vội mời:

     - Nào ngồi xuống đi, có gì ghê lắm đâu mà ông phải ngắm kỹ thế ? Nhà tôi sao bì với nhà ông được cơ chứ ! Thế lâu nay ông vẫn khoẻ đấy chứ ?

    Điều Chi kéo tay Tạ Vũ mời ngồi xuống sa lông. Hai người yên vị, Tạ Vũ đẩy túi quà về phía Điểu Chi nói:

    - Lâu không đến thăm vợ chồng anh, hôm nay rỗi việc ghé qua thăm anh chị, tiện có chút quà biếu anh chị và cháu.

    - ấy chết sao ông cứ vẽ quà cáp làm gì ! Tôi chả có biếu ông thì thôi, chứ sao ông lại làm thế này, tôi thật khó nghĩ quá ! 

    - Quà vặt ấy mà, sao anh phải nghĩ. Có chai rượu Tây người ta biếu, uống một mình cũng buồn nên mang đến để anh em ta cùng “thưởng” cho vui, còn kia là mấy hộp bánh thằng em vừa đi Mỹ về cho, tôi mang làm quà cho chị và cháu.

    - ồ nhà bây giờ chỉ còn hai vợ chồng mình thôi, thằng thứ hai, tôi cũng vừa cho nó đi du học bên Quế Lâm - Trung Quốc rồi. ừ ! Ông đã nói thế thì tôi xin, giờ tôi bảo nhà tôi làm thứ gì để anh em ta cùng nhâm nhi với chai rượu này của ông nhé!

    - Vâng ! Tuỳ anh !

      Vợ Điểu Chi là người nội trợ tháo vát, chỉ một loáng sau chị đã khệ nệ bê mâm lên mời khách, thôi thì đủ món, nào thịt gà, cá rán, nem Sài Gòn… lại có cả đĩa mực khô để chồng và khách nhắm rượu nữa, chị xởi lởi mời Tạ Vũ:

    - Chả mấy khi anh đến chơi với nhà tôi, mời anh ngồi xơi rượu ạ ! 

    - Vâng! Mời chị ngồi luôn cùng anh em chúng tôi - Tạ Vũ đứng lên kéo vợ Điểu Chi mời ngồi nhưng chị một mực từ chối và xin phép xuống bếp. 

      Trên nhà chỉ còn lại hai người ngồi uống rượu, câu chuyện mỗi lúc một rôm rả, tất cả đều xoay quanh công việc vườn tược, cây cối. Lâu không có bạn, nhất đó lại là một người khá am hiểu về thú chơi cây cảnh nên Điểu Chi nói chuyện rất hào hứng, chai Uýt ki cứ vơi dần, chuyện của họ càng thêm sôi nổi, phải nói Tạ Vũ là người rất lọc lõi và từng trải, hắn biết lắng nghe và chỉ đưa ra những câu hỏi khơi gợi, khích lệ những khi cần thiết, khiến cho người đối thoại luôn có cảm giác yên tâm, thấy mình được tôn trọng, tin cậy vì thế họ sẵn sàng giãi bày tâm sự của mình. Tạ Vũ tinh khôn như loài rắn, hắn đón biết khi thời cơ đã chín muồi, đến lúc đó hắn sẽ tung ra lá bài quyết định cho những âm mưu đã sắp sẵn của mình. Hắn vờ như say, ngả người trên thành ghế, hai con mắt ti hí khép hờ dưới cặp mí sùm sụp, chốc chốc lại ánh lên những tia nhìn tinh quái, khuôn mặt hắn to bè, thịt hai má chảy sệ bị đùn lên bởi chiếc cổ áo dạ .Tạ Vũ liếc mắt nhìn Điểu Chi cân nhắc, hắn quyết hạ gục đối phương bằng ngón nghề của mình. Hắn nhỏm dậy bảo Điểu Chi:

    - Thế nào anh còn tỉnh táo cho tôi đi thăm vườn không? Liệu phải lên giường ngủ chưa ?

    - Ông coi thường tửu lượng của tôi thế sao? Vậy mời ông theo tôi!

   Chỉ chờ có thế, Tạ Vũ đứng lên cùng Điểu Chi ra vườn. Khu vườn được Điểu Chi quy hoạch, thiết kế rất công phu, hòn non bộ với hệ thống vòi phun tự động đẹp đến mê hồn chẳng kém gì những công viên mà Tạ Vũ đã từng biết đến, có khác chăng chỉ là quy mô nhỏ hơn mà thôi, hoà trong dòng nước là lũ cá chép đỏ đang tung tăng quẫy nước, còn các chậu cảnh thì miễn chê, mỗi cây mỗi vẻ được sắp đặt công phu, hợp lý chứng tỏ chủ nhân của chúng là một người rất thông thạo, sành điệu về thú chơi cây cảnh và hòn non bộ.Dạo một lúc Tạ Vũ chủ động:

    - Nghe nói anh có 6 chậu cây giá trị lắm, anh cho tôi xem chúng được không?

    - Được chứ, đây là chậu mai tứ quý tạo theo thế “long đàn phượng vũ”, ông thấy có được không? Cây này có hơn 3 chục tuổi rồi, dạo nọ mấy tay dưới Hà Nội lên trả tớ 9 chục triệu nhưng tớ không bán, tớ đếch cần tiền! – Nói rồi Điểu Chi lại kéo tay Tạ Vũ sang bên khác chỉ vào một chậu cây xanh mướt, gốc, dễ gồ ghề bảo :

    - Đây là thế gì ông biết không?

    - Nếu không nhầm thì đây là thế “long mã hồi đầu”đúng không?

    - ồ ! Anh bạn được đấy, rồng, ngựa quay đầu vào nhau, ngựa hí vang tung vó phi, rồng vươn mình vùng vẫy giữa trời cao. Cái hay của nó là sự “đối”này, tuy hai con vật sống ở hai môi trường khác nhau nhưng chúng đều có cái chung là thích phóng khoáng, tự do.Hợp với chí người quân tử vốn ưa tự do. 

      Điểu Chi say sưa thuyết giảng về tính triết lý của thế cây.

     - Còn đây mới là chậu cây quý nhất của tớ, ông biết đây là cây gì? Thế gì không?

     - Ôi ! Gốc tùng La Hán! Cây này hẳn chưa ai có! Và nó còn độc đáo hơn vì anh tạo thế “long bàn hổ phục”để tỏ rõ cái quyền uy của mình với thiên hạ phải không nào?

     - Giỏi! Không ngờ ông cũng là người sành cây như vậy?! Ông biết không thế cây này mang tính triết lý rất cao và nó lại là một cây tùng La Hán quý, hiếm nữa, tôi dày công lắm mới mua lại được của tay tuỳ viên sứ quán Nhật đấy. Rồng tượng trưng cho quyền lực, hổ tượng trưng cho uy vũ và sức mạnh, vậy mà tất cả đều phải khuất phục trước chủ nhân. Phía tả thanh long nằm uốn khúc ngoan ngoãn chầu, mé hữu bạch hổ mọp người phủ phục, tất cả toát lên vẻ uy nghiêm, kính cẩn, điều này nói lên uy thế và sức mạnh của chủ nhân là vô biên, chế ngự được muôn loài!

     - Tôi thật sự khâm phục anh về cách chọn cây, tạo thế, giống cây đã quý nhưng chăm sóc và tạo thế cho cây là cả một quá trình công phu, nó đòi hỏi chủ nhân phải có óc thẩm mỹ tinh tế cùng đôi bàn tay khéo léo và tính kiên nhẫn cao độ, về lĩnh vực này anh quả là một kiến trúc sư hàng đầu không sai! Cây tùng La Hán này vốn đã quý hiếm lại qua bàn tay vàng của anh thổi hồn cho nên nó trở thành vô giá là phải!

     - Ông có quá khen tôi không đấy? Nhưng cũng phải công nhận ông là người có con mắt tinh đời, tôi thích ông rồi đấy! Vì ông chẳng những am hiểu về cây mà còn biết chia sẻ cái hay, cái đẹp với mọi người, quả là hiếm có người được như ông! Đây ông xem tiếp cây này là cây gì? Thế này là thế gì nào?

      - Tôi đâu dám “múa rìu qua mắt thợ” được nhưng nếu anh cho phép, tôi xin nói: Đây là cây Kim Quýt được uốn theo thế “long thăng”, một thế rất khó uốn đúng không ?

      Đến đây Điểu Chi thật sự nể phục kiến thức của Tạ Vũ, mới đầu lão nghĩ thằng cha võ biền này chắc cũng chỉ “trưởng giả học làm sang” chứ biết gì về cây cối. Những điều Tạ Vũ nói ra làm lão thật sự bất ngờ. Trong thâm tâm, Điểu Chi thật sự cảm mến và nể phục Tạ Vũ. Điểu Chi kéo tay Tạ Vũ đi vòng ra phía khác rồi chỉ vào một chậu mới nói:

     - Còn đây là cây Thượng nữ được uốn theo thế “long giáng”, thế này cũng giống thế “long thăng”là bắt buộc phải đầu to, đuôi nhỏ nhưng hình dáng, điệu bộ thì ngược lại với thế “long thăng”, cành nhánh thu gọn lại để tạo dáng hạ xuống. Thế này tượng trưng cho sự ôn hoà, mềm mỏng mà vẫn không kém phần oai phong, quyền lực.Ông thấy không? Hơn hai chục năm trời vừa trồng vừa buôn bán tôi mới sưu tầm được 6 chậu cây này tạm gọi là ưng ý. Chơi cây cũng là để gửi gắm ý tưởng, hoài bão và chí khí của mình vào cây, chính vì thế mỗi cây đều có mang cái hồn, cái cốt của chủ nhân nó. Giống như trong thơ văn người ta cũng gửi gắm những tình ý của mình trong từng câu chữ ông ạ! Vậy ông có nhận xét gì về vườn cây này của tôi?

      - Tôi thấy vườn của anh rất đẹp, cây của anh quý và hiếm, còn anh là một nhà thiết kế, một kiến trúc sư tài ba, sống có chí khí, hoài bão và khát vọng!

      - Ông lại quá khen rồi! Riêng tôi nghĩ tất cả là lòng đam mê ông ạ!

      - Giờ tôi có việc muốn phiền đến anh, liệu anh có sẵn lòng?

      - ồ tôi sẵn lòng nếu tôi có thể ! Ông cứ nói đi!

      - Tôi vừa dọn lên nhà mới mấy tháng nay, nhà cửa còn tuyềnh toàng, tôi muốn mượn anh một chậu cây về chơi trong dịp tết này, chả nói dấu gì anh, tôi cũng rất mê cây cảnh nhưng chơi những cây thường tôi không thích mà để có tiền mua được những cây thế này thì hiện tôi không đủ tiền, vậy anh có thể cho tôi mượn?

     Đã có cảm tình với Tạ Vũ, khi nghe hắn đề nghị Điểu Chi đồng ý ngay:

     - ồ! Được, được, có gì đâu mà ngại. Nhưng xe này không chở được, anh phải lấy xe tải về, công đoạn chuyên chở là phải rất cẩn thận, có thế khi đi cây mới không bị long gốc hay vỡ chậu. Còn thích cây nào anh cứ bảo.

     - Cảm ơn anh , vậy tôi mượn anh cây tùng La Hán kia! Cây đó tôi thích nhất!

     - Bao giờ ông lấy ?

     - Ba hôm nữa tôi sẽ cho xe đến lấy được không?

     - Được thôi, ông cứ tự nhiên.

       Ba ngày sau Tạ Vũ về chở cây tùng đi, Điểu chi cẩn thận dùng cát chèn kín thùng xe, và dặn dò Tạ Vũ những cách thức chăm sóc cây rồi vui vẻ tiễn Tạ Vũ ra về.

      Được cây Tạ Vũ chở thẳng đến nhà Hà Chu. Hà Chu rất hài lòng với món quà này.Ông thầm nghĩ Tạ Vũ là một tay “biết trên, biết dưới”mà không hiểu thằng này kiếm đâu ra chậu cây quý thế này, giá cả có lẽ phải đến mấy chục triệu chứ chả ít. Cái làm cho Hà Chu thích thú nhất đó là thế cây rất hợp với quyền uy thực tại của ông, càng ngắm ông càng tỏ ra tâm đắc và càng hiểu ý tứ  sâu sa của Tạ Vũ ngầm ca ngợi uy thế của mình, quả hắn là kẻ có học thức cao!…ít lâu sau Tạ Vũ chính thức được bổ nhiệm làm huyện trưởng công an, kiêm trưởng ban phòng chống tham nhũng huyện Cái Miêu.Vợ chồng hắn mừng rơn...

     Tạ Vũ cũng chẳng mất mấy công sức cho màn kịch cuối …Mấy hôm sau vợ chồng hắn với bộ mặt thiểu não tìm đến nhà Điểu Chi nói rằng chậu cây hôm trước mang về, trong khi khiêng cây lên ban công lầu 2, do sơ ý nên chậu cây rơi từ tầng hai xuống lăn ra đường, ngay lúc đó một chiếc xe tải lớn lao đến cán qua vậy là chậu cảnh không còn! Vợ Tạ Vũ sụt sùi xin lỗi vợ chồng Điểu Chi rồi Hoài Diệp rút từ ví ra chiếc phong bì đưa cho vợ chồng Điểu Chi và nói:

     - Em có 200 đô gọi là bù đắp lại cho anh chị chút ít!Thực tình em không muốn thế này! 

      Là người chân thực, tuy rất xót của nhưng hai vợ chồng Điểu Chi đành chấp nhận. Vậy là màn kịch mà Tạ Vũ diễn vô cùng hoàn hảo…

      Cuối năm ấy huyện Cái Miêu tổ chức hội thi cây cảnh. Điểu Chi đem đến hội thi chậu Mai chiếu thuỷ với thế “Lưỡng long tranh châu”và chậu cây Kim quýt uốn theo thế “Long Thăng”.Lão tiếc là cây tùng La Hán không còn… Để tăng kịch tính cho lễ trao giải, các cây cảnh đều được che phông kín, phông chỉ được kéo lên khi kết quả được công bố. 8 giờ, các quan khách và những người tham dự hội thi đã đến đông đủ. Người dẫn chương trình trịnh trọng tuyên bố khai mạc buổi lễ, các vị đại biểu của huyện, bao gồm bí thư Hà Chu cùng các vị chủ tịch, các trưởng phó phòng ban trong toàn huyện cũng có mặt. Ngồi cùng hàng ghế với vợ chồng Điểu Chi, Mai Kha ghé tai Điểu Chi nói :

     - Tôi tin hai cây của ông nhất định được giải, không nhất thì cũng nhì cho mà xem!

    - Bác cứ quá khen, “bách nghệ nhân, bách nghệ tài”vả lại hội thi biết đâu mà nói trước!

    - Không! Huyện này ai có cây gì đẹp tôi chả biết, không ai vượt nổi ông đâu để rồi xem.

     Mở đầu ông hội trưởng hội sinh vật cảnh của tỉnh, đồng thời là trưởng ban giám khảo lên đánh giá về hội thi.Ông ca ngợi những người tham gia hội thi và nhấn mạnh đây là một nghề có thể mở ra một hướng phát triển kinh tế mới cho huyện Cái Miêu, góp phần làm giàu cho nhân dân. Hồi hộp nhất là khi ông trưởng phòng văn hoá kiêm trưởng ban tổ chức chính thức công bố kết quả cuộc thi ông nói:

      - Qua hơn 3 ngày làm việc với tinh thần thận trọng, công tâm, chính xác ban giám khảo đã chọn ra được các giải nhất, nhì, ba và 2 giải khuyến khích. Đây là những cây quý hiếm được uốn tỉa, tạo thế rất công phu theo những điển tích cổ. Các tác phẩm này chẳng những mang ý nghĩa nhân văn cao đẹp mà còn thể hiện tính triết lý sâu sa, đem đến vẻ đẹp thanh tao của nghệ thuật cây cảnh.

     Tiếng vỗ tay vang lên xen lẫn tiếng người lao xao bàn tán... Và rồi người dẫn chương trình đã đọc tên hai người đoạt giải khuyến khích, với phần thưởng là 1 triệu đồng.

     - Còn giải ba… - Người dẫn chương trình ngưng lại để tăng thêm sự hồi hộp cho mọi người, lát sau anh ta mới nói tiếp: - Đây là chậu cây Kim Quýt uốn theo thế “Long thăng” của ông… Điểu Chi !

       Tấm phông lụa đỏ từ từ được kéo lên, chậu cây hiện ra với vẻ đẹp thanh thoát, tiếng vỗ tay vang lên. Điểu Chi rẽ lối bước lên sân khấu với tiếng chúc tụng của bạn bè. Vị chủ tịch huyện lên trao tiền thưởng 10 triệu đồng cho Điểu Chi.

       Chờ cho Điểu Chi về đến chỗ ngồi, người dẫn chương trình lại thong thả nói:

       - Giải nhì  thuộc về chậu Mai chiếu thuỷ được uốn theo thế “Lưỡng long tranh châu”!

      Tấm phông được kéo lên, chậu cây hiện ra, mọi người đều trầm trồ thán phục. Tiếng người dẫn chương trình vang lên:

   - Chậu cây này cũng là của ông… Điểu Chi… Xin được chúc mừng ông!

      Điểu Chi rạng rỡ tiến lên lễ đài nhận phần thưởng với trị giá 30 triệu đồng.Vừa lúc đó Tạ Vũ cũng bước vào, gã tiến về phía vợ chồng Điểu Chi vui vẻ bắt tay và nói:

     - Tôi giờ mới đến, xin chúc mừng anh chị đã đoạt giải !- Vừa nói hắn vừa kéo ghế ngồi xuống cạnh vợ chồng Điểu Chi.

       Không khí càng trở nên hồi hộp không ai biết giải nhất sẽ thuộc về ai. Trên sân khấu người dẫn chương trình vẫn thong thả nhận xét về thế cây “lưỡng long tranh châu”. Rồi bất ngờ anh ta giới thiệu về cây đoạt giải nhất: 

       - Thưa các quý vị! Cây đoạt giải nhất là một giống cây quý hiếm, thế cây rất đẹp và công phu, thể hiện tính thẩm mỹ cao. Cây này ban giám khảo nhận được vào thời hạn chót, không ngờ nó lại đoạt giải cao nhất!

      Mai Kha thấp thỏm nói với Điểu Chi:

     - Quái lạ cây này là của ai nhỉ? Sao tôi với anh lại không biết nhỉ ? Chả lẽ…

      Mặc cho mọi người tỏ ra sốt ruột nhưng người dẫn chương trình vẫn chưa chịu công bố. Dùng dằng thêm ít phút rồi người dẫn chương trình mới công bố:

      - Vâng! Đây là cây tùng La Hán được uốn theo thế “Long bàn hổ phục”!   

      Điểu Chi và Hà Chu cùng ồ lên đầy kinh ngạc ! Khiến mọi người quay cả lại nhìn hai người vẻ tò mò. Cánh phông lụa đỏ từ từ được kéo lên Chậu cây hiện ra với vẻ đẹp hoàn mỹ, cả hội trường vỗ tay vang dội. Ngồi bên cạnh Điểu Chi, Tạ Vũ ngây người hốt hoảng, miệng gã lắp bắp nói không rõ tiếng:

     - Trời ơi! S…ao …l…ại… thế …này?! 

    Mặt gã từ đỏ chuyển sang tái ngắt! Thừa lúc mọi người không chú ý Tạ Vũ cúi người lảo đảo lao vội ra ngoài. Có nhiều tiếng xì xào:

   - Ôi ! Cây này lại là của Điểu Chi ! Lão này năm nay giật hết giải rồi!

     Chờ cho tiếng ồn ào lắng xuống, người dẫn chương trình mới tiếp tục tuyên bố:

   - Chậu cây này của ông… Hà Chu Bí thư huyện uỷ ! Xin chúc mừng ông ! Thưa các quý vị cùng ông Hà Chu kính mến ! Có lẽ ông không ngờ vì sao chậu cây của ông lại có tại đây, lý do là trong khi ông bận công tác thì anh lái xe, một người rất thích cây cảnh thấy chậu cây đẹp đã bí mật xin phép chị nhà cho đem đến dự thi, mãi đến phút chót chậu cây mới được chở đến và nó đã xứng đáng đoạt giải nhất!

    Bên dưới vợ chồng Điểu Chi cùng quay sang phía ghế Tạ Vũ nhưng chiếc ghế đã trống không, Điểu Chi nói với vợ: 

   - Ta bị lừa rồi ! Đồ đê tiện!

     Hà Chu được mời lên sân khấu nhận giải thưởng trị giá 50 triệu đồng.Ông giãi bày:

    - Tôi thật bất ngờ vì sự việc này.Nói thật đây là cây không phải do tôi tạo nên mà tôi được một người tặng vì vậy tôi không hề có ý định đem cây dự thi, tôi cũng không hề biết anh lái xe của tôi đã đem cây đến đây vì hơn tuần nay bận công tác tôi cũng không kịp rẽ về nhà.- Nói đến đây Hà Chu đảo mắt nhìn xuống hàng ghế chỗ Tạ Vũ ngồi, cuối cùng ông nói: - Cây này của anh Tạ Vũ tặng tôi, anh ấy nói nó là chậu cây cha anh ấy trồng từ khi còn trẻ giờ truyền lại cho anh ấy. 

       Hội trường im bặt, bỗng có tiếng nói:

     - Nói dối ! Tạ Vũ đã lừa dối !

    Điểu Chi đứng dậy tiến lên sân khấu xin phép được nói với mọi người:

     - Thưa toàn thể quý vị! Thưa ông Bí thư ! Tôi có thể khẳng định với mọi người rằng chậu cây kia là của tôi, nhiều người ở đây cũng biết rõ về chậu cây này bởi nó đã gắn bó với tôi hơn 2 chục năm nay.Tạ Vũ là bạn học cũ của tôi,  mấy tháng trước anh ta có đến mượn tôi chậu cây này, vì nể bạn tôi đã đồng ý nhưng sau đó vợ chồng anh ta đến nhà nói là do sơ ý vợ anh ta đã đánh đổ chậu cây từ tầng 2 xuống đường và bị xe cán nát, rồi trả tôi một khoản tiền nhỏ và xin tôi thông cảm, tin là thật, dù rất tiếc chậu cây nhưng chúng tôi đành chấp nhận. Nhưng giờ thì việc làm sảo trá đó của anh ta vô tình đã bị bại lộ. Xin hội thi cũng như ông bí thư xem xét.

    - Ông Điểu Chi nói đúng, đề nghị trả nó lại cho chủ. - Mai Kha ngồi phía dưới lên tiếng.

      Trước tình thế khó xử đó, Hà Chu đành nói:

    - Nếu quả là như vậy thì đó là sự lừa đảo mà tôi không hề ngờ tới, tôi thành thật xin lỗi ông Điểu Chi và xin gửi trả lại chậu cây này cho ông cùng số tiền thưởng này. Riêng với Tạ Vũ tôi sẽ làm rõ mọi sự, mức độ sai phạm thế nào anh ta phải hoàn toàn gánh chịu.

    - Cảm ơn sự ngay thẳng của ông bí thư,  tôi xin nhận lại chậu cây, còn số tiền thưởng 50 triệu xin gửi lại ban tổ chức để ủng hộ cho quỹ người nghèo của huyện nhà.- Điểu Chi nói. 

    Ban tổ chức đã nhất trí theo đề nghị đó. Ba tháng sau Hà Chu bị điều về tỉnh còn TạVũ bị khai trừ ra khỏi Đảng buộc về hưu sớm.

      Vừa rồi nhân khánh thành đài tưởng niệm liệt sỹ, Điểu Chi đã đem hai chậu cây quý  tặng cho khu tưởng niệm trong đó có chậu tùng La Hán với thế “Long bàn hổ phục”, hiện nó được đặt trang trọng dưới chân tượng đài. Đông càng rét lá tùng càng xanh. Giữa chốn linh thiêng “long bàn hổ phục” đang canh giấc cho các liệt sỹ an nghỉ nơi này.

 

Đầu xuân 2009

Bùi Nhật Lai -  Làng Lân- Phấn Mễ -  Phú Lương- Thái Nguyên

ĐT: 0978719.403                                                              

 


Tweet
Share

Thêm bình luận

Lưu ý:
Phần bình luận tạo điều kiện cho bạn thảo luận, nêu thắc mắc, và chia sẻ ý kiến. Sau đây là những điều cần lưu ý khi đăng lời bình:
1. Quan tâm và tôn trọng những người cùng bình luận, và cộng đồng bạn đọc ở Việt Nam nói chung.
2. Không dùng từ ngữ tục bậy, chửi bới, thô lỗ, hoặc khiêu dâm.
3. Không dùng ngôn ngữ có tính lăng mạ, sỉ nhục, chửi rủa.
4. Không quấy rối, gây phiền nhiễu cho người khác, hoặc đe dọa đến sự an toàn và tài sản của người khác; không vu khống, nói sai sự thật, làm mất danh dự, hoặc mạo nhận một ai đó.
5. Không đăng các quảng cáo thương mại.
6. Đây là một diễn đàn công cộng. Do đó không nên đăng các thông tin cá nhân như số điện thoại, địa chỉ email, tài khoản ngân hàng, thẻ tín dụng, hoặc các thông tin quan trọng khác.
7. Tất cả các ngôn ngữ html và đường link đều không được phép.

Tin Tức Việt-Đức có quyền từ chối hoặc xóa bỏ bất cứ lời bình nào không phù hợp với các quy định nói trên.
Các lời bình dưới đây do bạn đọc và các tác giả đăng tải, thể hiện cảm nhận riêng của chính người đó. VANNGHECHUNHAT.NET mong muốn bạn đọc sẽ tích cực bình luận mang tính đóng góp xây dưng


Mã bảo vệ Làm mới

Mạng chia sẻ

Bạn đọc online

Trang web hiện có:
1429 khách & 0 thành viên trực tuyến