Lịch Bài viết

< Tháng 8 2009 >
Th Th Th Th Th Th Ch
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31            
London mùa lá rụng PDF. In Email
BẠN ĐỌC GỬI - Truyện

London mùa lá rụngTrời lập đông, đã có những bông tuyết đầu tiên. Những tiệm ăn, những hàng quần áo thời trang, hiệu giày, siêu thị ở Kensington tấp nập khách mua bán. Mốt năm nay chuộng gam tối. Áo vét cắt kiểu bó sát cổ hai ve, hoặc kéo sao lên ngôi. Tamsin Nguyễn cũng mặc một bộ vét như thế. Cô vừa xuống ga Kingcross và hòa vào dòng người dài dằng dặc, nhích từng tí một, để đợi taxi. Cuối cùng thì cũng đến lượt cô.

Cô đi đâu? Người lái taxi hỏi

- Về phố Hill St. khu Wimbledon – Tamsin Nguyễn trả lời

- Hơi xa đấy – Ông lái taxi báo trước

- Vậy thì bác cho cháu đến Kensington trước đi, chỗ gần khách sạn Royal garden ấy.

Chiếc taxi đen trũi hòa vào dòng người Tamsin Nguyễn rút điện thoại để gọi Miên.

- Chờ anh ở đầu phố Victoria – Miên nói mừng rỡ.

Bao giờ cũng vậy Miên rất vui khi Tamsin đến thăm, vui nhất là không báo trước.

Hai người vào một quán cà phê Ý ở gần ngã ba đối diện Kensington Palace (gần St. James) để uống cà phê.

- Giá mà bây giờ có ly trà Tân Cương nóng! Miên nói.

- Em định sau Noel thì về Việt Nam. Cho nên bây giờ em làm ba ca một ngày để dành tiền. Này nhé, sáng thì em đi làm ở Tesco, chiều em đi làm ở cửa hiệu Mc Donal’s. Đêm em đi làm ở khách sạn.

- Em nên giữ sức khỏe – Miên ân cần nói

Tamsin Nguyễn không trả lời. Cô ngắm đàn bồ câu vừa đậu xuống vỉa hè lạch bạch mổ những vụ bánh mì mà một cô bé có mái tóc vàng đem cho chúng sau bữa trưa. Kensington là một nơi khá giàu có của London, có lẽ chỉ sau Belgravria, cho nên ngoài cửa sổ những chiếc BMW, Archamatic, Jaguar, Mercedes nối đuôi nhau qua phố. Miên sinh sống ở đây, giữa khu thượng lưu nhất nhì London. Có một lần Tamsin nghe phong thanh ở đâu đó, trong đám bạn Việt nói Miên có những quan hệ đáng ngờ, rất đáng ngờ. Tamsin biết rằng họ nói thế thôi, có lẽ vì ghen với cô.

Căn hộ của Miên có thể xếp vào tốp 100 căn hộ hiện đại và sang trọng nhất thế giới. Toàn bộ tầng một được mở thông thoáng, hai bên được lắp cửa sổ đôi, loại double window (cửa sổ bằng kính có hai lớp). Những chiếc rèm bằng gấm vàng nặng chình chịch được thiết kế theo catalogue của Marks & Spencer. Tường của căn hộ được sơn màu trắng đặt biệt nhất, màu trắng sáng trng số 18 mẫu trắng của một hãng sơn danh tiếng. Góc tường phía đông là một chiếc Tivi 45 in mỏng dính gắn liền vào tường, hai bức tường còn lại được kê tủ ly tách và giá sach chìm vào tường. Những ngọn đèn hài hòa sử dụng hết công suất chiếu vào những chiếc ly dát vàng 24k lóng lánh. Bộ sa lông ở phòng khách to, rộng và êm ái. Chiếc bàn kính một mét vuông được kê ngay ngắn, trên bàn lúc nào cũng bày một tập tạp chí về ô tô và một lọ hoa. Ngăn với phòng khách là hai chậu cây cảnh được đặt hợp lý. Giữa hai chậu cảnh là một cái tủ nhỏ bằng gỗ tốt, trên mặt tủ bày một đĩa hoa quả, hai chân nến bằng bạc, một khung ảnh bạc lồng ảnh ba mẹ Miên hồi trẻ. Góc nhà chêch bên phía tay trái là một chiếc đi văng Pháp sơn nhũ vàng bọc đệm trắng, dưới chân chiếc đi văng Pháp là một tấm thảm lông cừu cũng trắng muốt. Phòng bếp là ở phía cuối cùng, thông với phòng khách, thiết kế gian bếp này là công ty nổi tiếng về bếp đẹp “Hampton design”.

Tầng hai của căn hộ là bồn tắm và hai phòng ngủ rộng mênh mông. Chiêc giường trải ga gối màu tối hợp với tấm gương lớn lồng khung đen đầu giường là bốn chiếc gối lớn nằm thẳng hàng. Trên bức tường ảnh Marilyn đứng trên cửa thông gió của tàu điện ngầm nổi tiếng. Dãy tủ treo quần áo nằm ở góc phòng. Trong đó sơ mi được là và mắc cẩn thận, áo ấm, áo ngủ, áo thể thao, comple được treo lên hàng lối. Ngoài ra cà vạt và thắt lưng được cuộn tròn xếp đầy góc tủ, khuy cài tay áo thì được bỏ vào một hộp gỗ hồng tâm lớn. Miên có một cô giúp việc người Trung quốc, cô ta rất kín đáo và kiệm lời. Vả lại cô ta làm việc vào thứ Hai, Tư, Sáu, mỗi ngày bốn giờ, cho nên Tamsin rất ít chạm trán với cô ta.

London mùa lá rụng_0

Miên đưa Tamsin về nhà để xem TV, còn anh vào bếp để pha cà phê.

Bạn của Tamsin có lần rỉ tai cô rằng Miên quan hệ với toàn Việt kiều và Hoa kiều nghèo khổ. Những người ấy trồng nha phiến ở nhà. Họ ăn cắp điện để sưởi ấp cho vườn cây phạm pháp. Nghe đâu Miên còn giúp họ tiêu thụ những thứ đó.

Một vài người bạn khác lại rỉ tai Tamsin rằng Miên ở trong một đường dây đưa người nhập cư lậu từ những nước châu Âu nghèo vào Anh. Tamsin còn trẻ, cho nên cô nghe những chuyện đó, tai nọ, xọ tai kia. Cô thấy Miên giàu, ga lăng. Thật khó từ chối được những kiểu chiều chuộng của kẻ có tiền. Những căn nhà đẹp cũng làm Tamsin hoa mắt, nếu không nói là mờ mắt. Vì vậy, Tamsin thích được ở lại căn hộ của Miên để ngủ trên chiếc giường to, nệm bọc bằng vải Silk êm ái. Tamsin đã ngủ lại trên chiếc giường đó cả năm chục lần trong vòng ba tháng. Vậy mà lai lịch Miên vẫn mù tịt. Tamsin không thể đoán được gì hơn.

Uống cà phê xong, bao giờ họ cũng đi dạo, tất nhiên là thế. Khi đi dạo, bao giờ họ cũng đem theo đồ uống, bánh mỳ kẹp thịt, điện thoại di động, đĩa nhựa (loại để ném chơi ngoài cánh đồng). Miên chưa bao giờ trao chìa khóa căn hộ của mình cho người yêu. Anh cứ tay xách nách mang lỉnh kỉnh mọi thứ và miệng còn ngậm cả cái chìa khóa ô tô to đùng.

- Để em xách giúp.

Lần nào cũng vậy, Tamsin cũng thấy Miên khuân ba cái đồ lỉnh kỉnh đi dạo. Thỉnh thoảng Miên rẽ qua nhà người quen để gửi chohoj, khi thì lon bia, khi thì gói bánh. Tamsin thì khúc khích cười về cái tính cẩn thận chu đáo với bạn bè của Miên.

Hôm nay Miên cũng rẽ qua nhà của người bạn.

- Em đưa cho cậu ấy gói bánh giùm anh – Miên nói khi ngồi yên sau vô lăng.

- Vậy em sẽ ra ngay – Tamsin nói và chọn cái túi bánh. Cái túi hơi nặng, trước khi bấm chuông cô tò mò nhìn vào trong túi ni lông trong hộp giấy có quai xách. Hóa ra cô cầm nhầm một túi tiền to. Cô lật đật quay lại xe.

- Gì vậy em – Miên hỏi và cười tình tứ.

- Em cầm nhầm tùi tiền, mà sao anh nhiều tiền mặt thế? Tamsin hỏi – Có phải anh là triệu phú không?

Miên không trả lời, nhưng ánh mắt anh ta có vẻ không vui.

- Chúng ta đi dạo ngoài Buckingham nhé – Miên nói.

***

Quảng trường trước cung điện của Nữ hoàng vẫn tấp nập như muôn thuở. Cảnh sát Hoàng gia cưỡi trên những con ngựa cao hai mét lộp cộp diễu trên phố. Lá đỏ dòng như một tấm thảm. Gió thổi vun chúng vào gốc cây, bờ cỏ. Những cây “con cò” đỏ rực bên song. Khách du lịch đủ màu da, đủ quốc tịch. Một số người nói tiếng Việt Nam (không hiểu sao Miên không bao giờ muốn làm quen với họ). Tamsin và Miên đi dạo thơ thẩn chừng một tiếng đồng hồ. Buổi tối Tamsin đi shopping, cô mua một chiếc áo len cổ cao màu xám mỏng, một thỏi son và một cây bút chì và một lọ nước hoa, 8h30 họ đi ăn tối. Món ăn có vịt quay, nem Hà nội và cơm. Miên không ăn cơm, anh ta ăn khoai tây.

Trong lúc ăn Miên tặng Tamsin một gói quà nhỏ. Cô cũng tặng anh một lọ nước hoa dành cho đàn ông hiệu Boss. Tamsin thích mùi nước hoa của hãng Gucci dành cho đàn ông. Nhưng từ ngày người yêu cũ của cô cưới vợ, cô bị dị ứng với mùi nước hoa ấy.

Một người đàn ông trẻ bước vào quán ăn, gã chọn một bàn ở xa bên tay phải. Tamsin mơ hồ anh ta theo dõi cô. Vì lúc nãy ở Bigben, khi ngoái lại phía sau cô thấy anh ta đi theo cô. Anh ta thích Tamsin chăng? Hay là anh ta theo dõi mình? nhưng Tamsin có làm điều gì sai trái đâu “cô tự nhủ”. Nhưng linh tính của cô có điều gì bất ổn?

Khi Tamsin và Miên trở về, họ ghé lại nhà người bạn. Miên bảo cô xuống xe rồi phóng vù đi. Tamsin cho rằng anh ta đi ra ngã ba để quay đầu xe cho dễ. Chợt gã đàn ông lúc nãy ở đâu hiện ra bập vào tay cô cái còng số 8. Gói bánh rơi xuống đất. Một cảnh sát từ trên trời rơi xuống, anh ta xỏ găng ni lông và gắp cái túi bánh bỏ vào túi tang vật.

London mùa lá rụng_1


Túi bánh đó là heroin. Tamsin cam đoan rằng cô không biết túi sách đó là heroin. Miên nhờ cô đưa giùm.

Khi cảnh sát khám nhà Miên, họ chỉ gặp một người đàn ông Srilanca trạc tứ tuần. Anh ta chẳng biết cô Tamsin Nguyễn nào hết. Khi cho đối chất, quả thực Tamsin chưa từng biết mặt anh ta.

- Anh ta đã lừa tôi – Co hét lên khi bị cảnh sát kéo đi – Anh ta đeo mặt nạ đặc biệt giống một ai đó, tôi có ảnh của anh ta ở nhà.

Chiếc áo len, thỏi son, lọ nước hoa, cái bút chì, tất cả trị giá đến 500 bảng cũng chẳng ủng hộ cô. Một cô gái mới lớn, lương có 500 bảng một tháng mà dám tiêu cho một lần đi chợ, mua mấy thứ lặt vặt cả tháng lương.

Mặc dù Tamsin đã thanh minh là Miên trả tiền, nhưng cảnh sát ăn lương để thi hành công vụ.

Tamsin khuỵu xuống ở trước ngưỡng cửa vào nhà tù. London mùa lá rụng đẹp xiết bao. Kia là những ngôi nhà trắng xây bằng đá, nọ là những công viên, cây cối một màu đỏ rực. Và những người Anh, họ ăn mặc sang trọng, ấm áp, đi những đôi giày tốt đang vội vã trong dòng đời. Mọi thứ thật xa lạ với Tamsin biết bao, cô đã yêu tất cả những thứ không thuộc về cô. Và chính nơi cô yêu, phản bội lại cô một cách phũ phàng. Để thử cứu giúp được cô, cảnh sát đã cầy cục gõ cửa đủ 600 hộ dân ở khu Miên ở. Họ chưa từng biết mặt anh ta. Người đàn ông Srilanca, chủ căn hộ sang trọng thì ai mà chẳng biết vì ông ta là chủ quán cà phê bên kia đường. Những chiếc máy quay camera cũng không ghi được mặt của gã đàn ông gọi là “Miên”. Chỉ có những tấm lưng đàn ông lạ. Không còn hy vọng gì nữa. Tamsin nói với cảnh sát những lần vào căn hộ, quả thực Miên toàn đi giật lùi trước mặt cô. Điều đó tự nhiên đến nỗi Tamsin chẳng nghĩ gì, chỉ tưởng những lúc đó anh muốn nhìn mặt cô để nói chuyện cho ấn tượng mà thôi. Cảnh sát nhạt nhẽo xin lỗi Tamsin, vì họ không kể hết tội cho một tấm lưng bất kỳ nào ở camera được. Một kg gói heroin trên tay lúc bị bắt đã khiến Tamsin phải đi vào nơi mà cô chưa bao giờ từng nghĩ đến.

London này mùa đông lạnh lẽo biết nhường nào, nhất là một người trẻ như cô để mùa đông đến trong song sắt nhà tù…

Hương Keenleyside (trithucviet)

 


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Tư liệu

Ai đang xem

Hiện có 515 khách Trực tuyến