Blogs xem nhiều

Đăng bán xe trực tuyến

Đăng bán xe miễn phí tại autoviet.net

Bài xem nhiều

Giấc mơ lạ PDF. In Email
BẠN ĐỌC GỬI - Truyện

Giấc mơ lạ"Tất cả đã chấm dứt hết rồi". Ông bác sĩ có đôi mắt cú vọ và hàm răng nham nhở đã nói như thế khi đưa anh tờ giấy xét nghiệm. Mọi thứ chỉ gói gọn trong tờ giấy A4 nhỏ. Nhưng nó có thể lật úp cuộc đời anh lại, vò anh nhàu nát đến dúm dó, rồi quăng anh vào trong cái sọt rác nho nhỏ trong góc phòng.

Anh thấy đám bạn mang những chiếc mặt nạ gớm giếc túm anh lôi vào trong góc tối. Chúng bảo: "Thắp nến lên và sám hối đi" rồi quầy quả bỏ đi. Chỉ còn mình anh chếnh choáng rệu rã...

Mơ! Một giấc mơ lạ giữa ban ngày.

Hôm nay thứ Bảy, vợ Quân đã đi Long An cùng bạn bè của cô từ sáng sớm. Quân thấy đầu mình váng vất, cổ họng khô khốc, anh mò xuống dưới bếp để tìm nước uống. Bình nước cạn queo nằm chơ vơ bên cánh cửa tủ. Quân cố ý dốc ngược nó lên. Vô ích, một vài giọt chảy ra ướt tràn lên tay. Tức mình, anh giập mạnh cánh cửa tủ. Con siêu nhân của thằng nhóc hàng xóm để quên trên đầu tủ chúi đầu xuống đất, cẳng chân cẳng tay bung ra lăn lông lốc.

Quân ngồi bệt xuống đất, anh với tay lấy điếu thuốc trong túi áo. Tìm mãi vẫn không ra hộp quẹt ga, điên tiết Quân vò nát điếu thuốc trong tay rồi quăng vào trong góc phòng.

Anh gằn giọng chửi tục. Nước bọt trên đầu lưỡi bắn xuống nền nhà vỡ toang. Bức bối! Điên. Điên hết rồi. Mơ cái kiểu gì mà kì cục vậy?

Quán cà phê Molinari thứ Bảy không nắng. Quân đến sớm và chọn một góc nhỏ nhìn ra khoảng sân rộng phủ đầy cỏ xanh. Anh gọi một ly đen không đá và quyết định sẽ ngồi một mình để suy ngẫm về giấc mơ kỳ lạ đến với mình vào buổi sáng nay.

Mặc dù không phải là người duy tâm, nhưng mấy năm nay Quân cảm thấy băn khoăn về khả năng nằm mơ nằm mộng của mình. Cách đây ba năm, đã có lần Quân nằm mơ thấy mình về quê, băng qua một con đường làng đầy cứt trâu và ngai ngái mùi cỏ dại. Anh thấy mình đi mải miết về phía dòng sông nơi ba anh thường ngồi lặng lẽ giăng những dải lưới mỏng để bắt cá. Anh chạy tới gọi ba anh, nhưng càng gọi anh càng thấy ông trôi đi và mất hút vào trong làn nước xanh ngắt. Anh gào lên thảm thiết, những mảnh lưới tả tơi lềnh bềnh phủ kín mặt sông... Hai ngày sau     thì ba anh mất.

 

Hoặc là chỉ mới cách đây vài tháng, Quân nằm mơ thấy mình bị một gã đàn ông cao to cầm một cây đòn gánh quất thẳng vào người. Anh gào lên: "Thằng kia, điên hả?". Gã trai nhe hàm răng nhọn hoắt, nụ cười nhăn nhở, hơi thở hắn hôi mùi rượu phả vào sống mũi Quân: "Tao không điên, đơn giản vì tao thích thế, có ngon thì nhào vô". Vậy là ngay hôm sau trên đường đi làm về khuya, anh bị một thằng say rượu dở hơi tông thẳng chiếc xe vào người. Người anh bê bết máu, chấn thương ở vùng vai và bụng phải nằm viện mất nửa tháng. Riêng cái thằng khốn nạn say xỉn thì hoảng hồn xách xe dông thẳng.

Tất nhiên còn nhiều giấc mơ khác. Có cái xảy ra ngay sau đó, có cái phải đến vài ngày sau, vài tháng sau sẽ thấy mọi chuyện diễn ra giông giống như thế, có cái chẳng bao giờ xảy ra cả. Ví như Quân đã nhiều lần nằm mơ thấy mình chết mà có chết được đâu. Mơ thấy mình nghèo khó mà có nghèo khó được đâu. Mơ thấy mình nhiều vợ mà có nhiều vợ được đâu. Cái nào đơn thuần chỉ là giấc mơ? Cái nào vì mệt mỏi, vì ban ngày nghĩ nhiều đến nó thì mới năm mơ ra thế? Cái nào là điềm báo? Quân không thể phân biệt được.

Liệu giấc mơ về vấn đề vô sinh này có phải là điềm báo trước một cơn sóng gió sắp xảy ra cho gia đình anh, mà cụ thể là xảy đến với anh hay không?

Vô sinh ư? Có thể lắm chứ vì mấy năm nay vợ chồng Quân luôn ao ước có một đứa con mà vẫn chưa có được. Mấy năm đầu vì lý do sự nghiệp anh bảo nên từ từ. Mấy năm sau khi anh nói chưa có nhà nên khoan đã. Đến khi có nhà rồi thì anh bảo phải có ít tiền dằn túi gửi ngân hàng cho yên tâm rồi mới tính. Bây giờ thì mọi thứ có hết. Nhà có, xe có, tiền có, anh tính toán đủ kiểu cả hai năm nay mà có ra kết quả gì đâu?

Người bạn làm bác sĩ nhiều lần khuyên vợ chồng anh nên đi khám để tìm ra nguyên nhân nhưng anh lần lữa mãi vẫn không chịu đi. Một phần vì ngại, một phần vì anh luôn tự tin vào khả năng và sức khỏe của mình nên luôn né tránh lời yêu cầu của vợ. Bạn bè xúm vào chọc quê. Anh cười khề khà chống chế: "Chúng mày con bồng, con bế, đi đâu cũng lóc nha lóc nhóc, đùm đùm đề đề khổ thấy ông vải, chỉ có tụi tao là khỏe re, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm". Tụi bạn cười sằng sặc nhưng vợ anh không cười, cô chỉ lầm lũi rút mình thật sâu xuống ghế.

Một cuộc chia tay sắp xảy ra ư? Có thể lắm chứ vì chẳng người vợ nào chịu được cảnh nhà cửa trống vắng như thế mãi. Thiên chức của người phụ nữ là được làm mẹ. Vậy hà cớ gì lại bắt cô ấy phải gánh chịu cảnh "cây độc không trái, gái độc không con" thế này.

Quân biết Hương rất yêu con nít. Ngày nào cô cũng rủ rê thằng nhóc ba  tuổi nhà hàng xóm sang nhà mình chơi. Cô cho nó ăn, đọc sách cho nó nghe, lại còn mua quần này áo nọ cho nó. Nhiều lần như thế Quân tế nhị nhắc vợ: "Em không nên như thế, con người ta mà em cứ làm như con mình, mẹ nó mà hiểu lầm thì kỳ lắm". Hương không nói, cô lặng im ôm thằng bé vào lòng và vuốt tóc nó.

Quân toát mồ hôi khi nghĩ đến viễn cảnh được vẽ ra trong đầu. Bốn mươi tuổi, năm mươi tuổi, sáu mươi tuổi, trong ngôi nhà nhỏ chỉ có hai ông bà già lọm khọm ngồi móm mém nhai trầu với nhau. Cảm giác sợ hãi về giấc mơ buổi sáng sẽ trở thành hiện thức làm Quân khó thở. Quân rời quán và chạy nhanh về phía bệnh viện.

Cô y tá đưa cho Quân cái phiếu đề nghị xét nghiệm, bảo anh đi đóng tiền rồi hướng dẫn anh vào phòng lấy mẫu tinh dịch. Vái trời đừng cho ai nhìn thấy con.

Quân lầm bầm rồi kéo cái nón sụp xuống. Anh khum người đi thật nhanh. Một vài cặp vợ chồng ngồi hàng ghế đợi bên ngoài ném về phía Quân những cái nhìn hờ hững và mệt mỏi.

Phòng lấy mẫu xét nghiệp nằm cuối dãy hành lang đông người. Muốn đi đến đó phải đi qua hai dãy ghế đợi. Quân thấy mình đi như chạy, trôi qua lớp người chen chúc. Hôm nay thứ Bảy, Quân có cảm tưởng mọi người đang dồn hết vào ngày này để đi khám thì phải. Những gương mặt rũ ra vì chờ đợi. Những ánh mắt đau đáu hi vọng. Có cả những gương mặt mang hình thù ngờ nghệch và bạc thếch giông giống như Quân đang lờ nhờ ẩn núp đâu đó.

Căn phòng nhỏ phủ vôi màu trắng có vài chỗ bị bung ra nham nhở gợi cho Quân cảm giác ngột ngạt. Cây quạt cũ trên tường chạy rè rè xoay qua xoay lại phả vào người Quân từng luồng gió bức bối. Quân nhìn quanh, nụ cười gợi tình của cô gái có thân hình bốc lửa trong bức tranh dán trên bức tường nham nhở không đủ làm Quân hưng phấn. Quân vò đầu. Thấy mình đang cố gắng đến quá sức.

- Một tuần sau sẽ có kết quả - Cô y tá cười thật tươi và đưa lại cho Quân tờ giấy hẹn. Cầu cho giấc mơ không là sự thật. Cầu cho giấc mơ chỉ là giấc mơ. Quân vội vã nhét tờ giấy vào túi áo và đi nhanh về phía bãi xe bệnh viện để giải thoát mình.

- Đi đứng kiểu gì vậy? - Giọng người đàn ông gầm lên khiến Quân giật bắn mình trước khi kịp va vào người phụ nữ mang bầu đang đứng trước mặt. Xin lỗi - Quân bối rối. Anh xoa hai tay vào nhau rồi thẫn nhìn người đàn ông nắm tay vợ nhẹ nhàng dìu lên bậc tam cấp.

Quân quay lưng lại. Mắt anh chợt chạm vào đôi mắt quen quen của một người. Hương? Đúng là em rồi. Em làm gì ở đây? Sao em nói là đi Long An cùng với bạn?

Mặt Hương bối rối, chút ngỡ ngàng bất ngờ nhanh chóng chuyển sang vẻ rạng ngời khó hiểu. Hương đi nhanh về phía Quân. Chúng mình có tin vui rồi anh ạ.

- Em nói sao?

- Hôm qua em nằm mơ thấy mình có thai nên sáng nay em nói dối anh để âm thầm đi khám một mình. Em muốn mang đến cho anh sự bất ngờ.

Sung sướng vỡ òa. Quân ngây ngất muốn bế thốc vợ mình lên để xoay một vòng nhưng anh chợt khựng lại. Bàn tay anh bấu chặt lên ngực trái, nơi có tờ phiếu hẹn đang lặng lẽ nằm im trong đó.

HQ.

 

Ảnh mới

Màu thời gian Màu thời gian

Tư liệu

Ai đang xem

Hiện có 517 khách Trực tuyến