Trang chủ - Văn Nghệ Chủ Nhật

Đăng nhập Đăng ký Điều chỉnh
Email In PDF.

Ba lần mất sạch vì "người yêu"

Ba lần mất sạch vì "người yêu"Em, không đẹp nhưng không ít chàng theo đuổi, tốt nghiệp đại học với tấm bằng ưu và có một công việc ổn định.

Anh, một thằng đàn ông chẳng có việc làm, suốt ngày lêu lổng và chỉ biết tiêu tiền, và anh chẳng có gì là ấn tượng, mà theo bạn em thì anh quá xấu và chẳng xứng với em.

Chữ “xấu” bạn em nhắc đến không đơn thuần hiểu ở nghĩa đen. Bề ngoài anh thua em, học thức anh thua em, địa vị xã hội anh thua em, vậy mà em vẫn cứ yêu anh, em không biết tại sao.

Và anh đã đối xử với em thế nào? Bạn bè em đã ngăn cản, khuyên răng em rằng anh không tốt, em phải chấm dứt cái cái sự “yêu” điên rồ của em đi. Em không nỡ bỏ anh một mình, không nỡ nhìn anh sống khổ và rơi vào con đường tội lỗi…

Em không giám sát anh vì em tin anh, em chưa bao giờ nghi ngờ anh cả. Vì chúng ta sống xa nhau nên em không muốn 2 đứa cãi nhau nhiều. chính vì thế em tin anh tuyệt đối. Anh ở Biên Hòa và em sống ở Sài Gòn, chúng ta quen nhau vậy đó, cứ mỗi ngày nghỉ anh lại lên với em, và tối anh lại về, tối nào anh cũng nhắn tin cho em.

Em chỉ biết im lặng, rơi lệ mỗi khi nghĩ đến anh. Tại sao biết anh là người xấu mà em vẫn yêu. À, là bởi thời gian đầu lúc anh mới tán tỉnh, em vẫn là sinh viên đại học. Lúc đó thật sự em chỉ thích vì có người tán tỉnh, em chưa yêu anh đâu. Và rồi một ngày em sốt nặng, anh vẫn hay đưa đón em đi học. Anh chở em về cái phòng trọ tồi tàn của anh, cái phòng trò chỉ vỏn vẹn 16 m2 mà đến 3 người ở. Anh không dám chở em về nhà em, vì nếu thế anh sẽ chẳng được chăm sóc em, gia đình em vốn chẳng tán thành chuyện anh và em mà. Anh chăm sóc em từng chút một. Thậm chí anh còn nhịn đói để tiền mua thuốc cho em và mua cơm cho em ăn để uống thuốc.

Em vội trách anh sau anh chỉ mua một hộp cơm thế, anh trốn tránh câu trách móc, bảo “anh ăn ở tiệm cơm rồi, em ăn lẹ nào, ăn hết cho anh rồi uống thuốc”. Thế rồi một lát sau, em thấy chạy xuống gát lục lọi gì đó. A, anh đi tìm mì tôm, may quá còn có nửa gói của anh bạn cùng phòng. Hỏi ra mới biết sáng anh không ăn sáng, lúc nãy anh nhường cơm cho em ăn uống thuốc vì anh không đủ tiền mua cơm cho 2 đứa. Em bật khóc, khóc thật nhiều. Và từ lúc đó em yêu anh thật sự, em tự hứa với lòng dù anh như thế nào em cũng sẽ mãi yêu anh, dù anh có đối xử với em tệ đến đâu em cũng sẽ không rời bỏ anh.

Và rồi 2 lần anh từ bỏ em chạy theo người con gái khác, chạy theo phù du của cuộc đời và để lại cho em nỗi đau vô tận. Anh lấy tất cả vật chất mà em đang có. Em không giận anh. Em chỉ giận sao nỡ đánh cắp trái tim em rồi làm nó vỡ vụn…

Và rồi cũng giống như những gì em đoán trước, anh lại tìm cách về với em. Em lại tha thứ, lại cho anh cơ hội, lại bỏ qua tất cả để giúp anh làm lại từ đầu..

Em đã bỏ qua cơ hội đi nước ngoài du học để ở lại Việt Nam giúp anh sống tốt hơn. Em lo lắng cho anh mọi thứ, ngay cả việc giúp đỡ gia đình anh trong âm thầm lặng lẽ để anh trở thành một người đàn ông đúng nghĩa trong gia đình, chưa một lần được gia đình anh biết đến, nhưng em vẫn chịu đựng và giúp anh trở thành một đứa con biết lo lắng cho đình.

Thế đấy. Em quá hoàn hảo để yêu đúng không anh. Và rồi em nhận được gì từ anh. Không gì cả. Chỉ nhận được một tin nhắn “Quên anh đi, anh không xứng đáng với em, anh là một thằng khốn nạn, em hãy sống thật vui vẻ và hạnh phúc, anh hứa với em anh sẽ sống tốt”.

Em sống vui vẻ làm sao hả anh khi lần thứ ba anh lấy tất cả mọi thứ của em. Tiền bạc, xe, điện thoại, laptop, tất cả. Em chỉ biết quỵ ngã vì em đã đặt lòng tin và tình yêu không đúng chỗ.

Em không dám tin vào điều đó. Với những gì em làm, với tình yêu của em, sao anh không thể sống tốt hơn, sao anh không cho mình một cơ hội sống tốt và sống như một con người thực thụ? Tất cả những gì em làm bỏ sông bỏ biển sao anh.

Hóa ra suốt 2 năm qua anh sống chung với một người con gái khác. Vậy mà em không biết gì. Chỉ vì em quá tin vào tình yêu, tin vào thế giới hoàn hảo. Một người bạn của anh đã cho em biết tất cả sự thật và giờ đây em biết cả rồi, biết anh là một người quá xấu.

Em không tiếc công sức, tiền bạc em bỏ ra, vì em có thể làm lại tất cả bằng chính đôi bàn tay của em. Em tiếc cho anh, tiếc vì anh đã đánh mất em mãi mãi, tiếc vì anh đã không biết quý trọng một cơ hội để trở thành người tốt mà chọn cho mình một con đường tăm tối như anh đã sống thời gian qua.

Em chẳng yêu anh nữa, thương hại anh. Đúng, em thương hại cho một mảnh đời lại tiếp tục sống trong tội lỗi. Em không đủ sức cứu vớt anh nữa. Em biết rồi một ngày anh lại tìm đến em. Nhưng hết cả rồi, chỉ còn trong em sự coi thường và thương hại, em chẳng muốn gặp lại người như anh nữa.

Đúng như em dự đoán, anh lại nhắn tin cho em, lại cần sự giúp đỡ của em. Giờ đây em thà giúp đỡ một người xấu biết hướng thiện còn hơn giúp một người như anh. Chúng ta quá khác nhau. Và giờ em chỉ muốn đi thật xa, làm lại tất cả…

Em sẽ luôn đứng vững vì chính bản thân em. Cầu mong anh trở thành người tốt.

KLC.

Thêm bình luận

Chúng tôi chỉ đồng ý hiển thị các lời bình bằng Tiếng Việt có dấu

Security code
Refresh

Video mới chia sẻ

 

Lời yêu mới...

Bạn đọc đang trực tuyến

    0 Thành viên và 708 Khách đang trực tuyến