Trang chủ - Văn Nghệ Chủ Nhật

Đăng nhập Đăng ký Điều chỉnh
Email In PDF.

Bóng tha nhân

Sẽ nợ mặt trời cả những lần không nắng
Nếu dung thân trong bóng mát, dưới dù ô…
Sẽ nợ mặt trăng màu trắng đến vô ngần
Nếu chỉ tìm vệt đen để vẽ thành cây đa, chú cuội…

 


Sẽ nợ ban ngày nếu không nhìn thấy được
Ánh sáng hân hoan, rực rỡ, muôn màu…
Sẽ nợ màn đêm – cái phần tăm tối thật
Nếu vô duyên đốt đuốc, rọi đèn…

Hiện tại sẽ nợ quá khứ và tương lai
Nếu cứ loay hoay vay đi mượn lại
Sẽ mắc nợ cả những người đã chết
Nếu mải ngắm vì sao lấp lánh, ảo huyền… (*)

Ôi!
Cái nợ của NGƯỜI nghe sao quá nặng
Mà nhẹ tênh – tếch – tệch – tềnh – tênh!
Kìa bóng tha nhân vội bước cuối đường…

 

(*) Ánh sáng của những vì sao khi ta nhìn thấy, là thứ ánh sáng đã toả ra từ nó tại thời điểm cách chúng ta rất nhiều năm (bầu trời đêm chỉ là hình ảnh “quá khứ” của những vì sao).


bài mới hơn:
bài cũ hơn:

Thêm bình luận

Chúng tôi chỉ đồng ý hiển thị các lời bình bằng Tiếng Việt có dấu

Security code
Refresh

Video mới chia sẻ

 

Lời yêu mới...

Bạn đọc đang trực tuyến

    0 Thành viên và 511 Khách đang trực tuyến