Cùng sáng tác

  • Hãy tham gia
  • Đăng nhập
  • Bạn đọc gửi

Text-Edit2Trang Văn Nghệ Chủ Nhật - Một sân chơi cho các sáng tác trẻ, mời các bạn tham gia, hãy đăng ký tài khoản thành viên trong ít phút



Bạn đọc mới gửi

Em đã tỉnh ra rồi PDF. In Email
BLOG - Cửa sổ Blog

Em đã tỉnh ra rồiAnh hãy sống hạnh phúc anh nhé, sống hạnh phúc để em không còn phải bận tâm về anh nữa, để em có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc cho người đang chở em phóng qua những đoạn ngập nước này.

Tạm biệt anh...

Sáng nay khi ra khỏi nhà em đã không biết là đêm qua mưa to như vậy, cả đoạn đường toàn là nước, em lại đi xe ga nên đã chết máy giữa đường, em không thể đi tiếp và cũng không thể quay về. Đúng vào lúc đó người ấy gọi cho em, hỏi em đang ở đâu, và bảo em đứng ở đó chờ.

Trong lúc chờ người ấy em nhớ tới anh, em nhớ tới trận mưa lịch sử năm ngoái. Em đã tự cho mình thời gian một năm để quên anh, nhưng giờ có lẽ thời gian gia hạn đó em không cần nữa rồi, vì chỉ ít phút nữa thôi, người đó sẽ đến bên em và em không cho phép mình làm tổn thương người đó nữa.

Anh giống như trận mưa lịch sử đó - một trận mưa rất to, nước ứ đọng khắp các ngả đường… Bao nhiêu trận mưa đã qua, nhưng đó là trận mưa không giống những trận mưa khác, em không thể quên, cũng giống như anh.

Em nhớ tới tất cả những gì liên quan đến trận mưa đó, đến những câu chuyện phiếm làm em ngộ nhận, đến những giọt nước mắt của em khi anh nói anh có người yêu, đến ngày bạn anh bảo anh chỉ coi em như em gái. Trước đây khi mưa, em hay hát bài có câu “vì một tình yêu không thể nói, vì một hình dung không thể quên…., vì dằm trong tim em cứ thế nhói đau trong đợi chờ…” nhưng không hiểu sao lúc này đây em lại lẩm bẩm “thì ra tại em, tưởng đó là yêu…”.

Người ấy đỗ xịch trước mặt em từ lúc nào, hát cho em nghe câu cuối “tỉnh giấc đi thôi!” làm em giật mình…

Có lần bạn em bảo “nếu anh hạnh phúc em có vui không?”, em trả lời “không!” rồi im lặng, nhưng đó không phải là tất cả câu trả lời của em, khi anh hạnh phúc em không vui nhưng cũng không buồn, vì anh chỉ là một người quen thôi, anh không là gì của em cả. Nhưng nếu anh không hạnh phúc em sẽ rất buồn, vì thế anh hãy sống hạnh phúc anh nhé, sống hạnh phúc để em không còn phải bận tâm về anh nữa, để em có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc cho người đang chở em phóng qua những đoạn ngập nước này.

Em ngoái lại nhìn nước bắn tung tóe phía sau, em đã để lại tất cả tình cảm của mối tình đơn phương ở đó. Rồi em rướn người lên hỏi “Anh đến đây có vất lắm không ạ? Mai tạnh mưa em mời anh đi ăn để cảm ơn nha, hì hì ”.

Sau cơn mưa, trời sẽ nắng, phải không anh? Tạm biệt anh, vĩnh biệt mối tình đơn phương của tôi!

T.T

 

Bài mới đăng

Ai đang xem

Hiện có 40 khách Trực tuyến

Video Clip

Bài viết liên quan

Lịch Bài viết

< Tháng 5 2010 >
Th Th Th Th Th Th Ch
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31