Cùng sáng tác

  • Hãy tham gia
  • Đăng nhập
  • Bạn đọc gửi

Text-Edit2Trang Văn Nghệ Chủ Nhật - Một sân chơi cho các sáng tác trẻ, mời các bạn tham gia, hãy đăng ký tài khoản thành viên trong ít phút



Bạn đọc mới gửi

Hụt hẫng vì bố đi xa PDF. In Email
BLOG - Cửa sổ Blog

Hụt hẫng vì bố đi xa"Sao hôm nay về sớm thế? Đi xe Bình Minh hả? Có ăn mỳ tôm không, bố pha cho một gói mà ăn". "Con mệt lắm, tí nữa con ăn sau... ". "Về một mình hả con..? Nằm nghỉ ngơi đi rồi làm gói bánh đa cua nhé".

Lần đầu tiên tôi có cảm giác hụt hẫng và thiếu vắng. Mỗi lần về quê là một lần tôi được nhận lấy bao nhiêu sự đùm bọc, yêu thương. Đó là gì vậy.....?

Đó là những câu hỏi: Sao hôm nay về sớm thế? Đi xe Bình Minh hả? Có ăn mỳ tôm không, bố pha cho một gói mà ăn.
- Con mệt lắm, tí nữa con ăn sau...
- Về một mình hả con..? Nằm nghỉ ngơi đi rồi làm gói bánh đa cua nhé.

Bố tôi rất thích ăn loại bánh đa cua Hải Phòng, thứ mà mẹ tôi thường mua cả thùng về để đó cho bố ăn sáng.

- Bố nấu cơm rồi cơ à? Hôm nay có món gì hả bố?..
- Uh, có canh rau đay, mùng tơi, tí nữa sang chú Kiều mua cà muối và lên bác Luận mua đậu phụ, có ăn nem thì lên ngã ba mua..

Thế là tôi nằm ngủ một mạch cho tới lúc sẩm tối, tôi chỉ việc ngồi dậy và ăn cơm.
Tranh thủ lúc tôi đang ngủ, bố đã kịp chạy sang nhà bác My khoe cô con gái đã về.. Bố mừng ra mặt, khuôn mặt phấn khởi hẳn lên mỗi khi tôi về thăm...
Hai Bố con vừa ăn cơm vừa xem thời sự.

- Tí nữa ăn cơm xong mày đèo bố sang nhà chú Thứ chơi, tối mai ra bác Kiêu nhé!

Bố tôi rất thích tôi đèo xe máy đi thăm nhà người này, người khác. Tuy cũng chỉ chơi khoảng 10-15 phút thôi nhưng tôi thấy bố rất vui. Khi tôi không ở nhà, bố một mình trông nhà, thỉnh thoảng nhớ con gái lại gọi điện cho tôi.

-Alô, bố àh?
- Uh, Trẫm đây! (bố thường xưng hô kiểu vua chúa như thế với tôi, cũng chỉ hai bố con tôi mới hiểu được cách xưng hô đó)
- Bố gọi con có việc gì thế ạ?
-Không, tao chỉ gọi vậy thôi!
- Cuối tuần con về quê nhé?!
- Về làm gì?
-Con về đám cưới bạn.!
- Ừh, thôi nhá!
-Vâng!
Rụp một cái, thế là bố cúp máy.

Bố là vậy đó...

Bây giờ, về thăm nhà, tôi chỉ thấy bức ảnh của bố ở đó, đặt sau một bát hương với khói hương nghi ngút. Khuôn mặt ấy vẫn không thay đổi, vẫn đôi mắt hiền từ ấy nhìn tôi nhưng không bao giờ tôi được gặp lại người nữa...

Tôi biết, mình đã thực sự mất bố vĩnh viễn...

Viet Han.

 

Bài mới đăng

Ai đang xem

Hiện có 39 khách Trực tuyến

Video Clip

Bài viết liên quan

Lịch Bài viết

< Tháng 5 2010 >
Th Th Th Th Th Th Ch
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31