Trang chủ - Văn Nghệ Chủ Nhật

Đăng nhập Đăng ký Điều chỉnh
Email In PDF.

Mối tình một thời với chàng trai Mỹ

Mối tình một thời với chàng trai MỹLúc đầu, em thật không thể ngờ anh nhắn tin cho em thế này: "Bây giờ mận mới hỏi đào, vườn hồng có lối ai vào hay chưa?"… Em không thể ngờ được một anh chàng da trắng mắt xanh lại có thể am tường ca dao tục ngữ Việt Nam đến thế.

Lại một mùa Noel nữa tới, mùa Noel thứ hai không có anh ở bên. Ngoài đường trời bắt đầu se lạnh. Cái lạnh của Sài Gòn không thấm tháp gì so với cái lạnh ở Hà Nội mà em đã từng trải nghiệm, thế nhưng mọi người vẫn diện những chiếc áo khoác thật thời trang cho mùa này. Những cửa hàng bánh ngọt, những khu mua sắm tưng bừng với ánh đèn và những bản nhạc Giáng Sinh. Không khí mua sắm cho Giáng Sinh cũng nhộn nhịp hơn, hối hả hơn. Em muốn ra ngoài mua một vài bức thiệp và món quà cho bạn bè, người thân. Mở tủ ra, bất chợt chiếc khăn choàng cổ mà anh tặng em hôm nào nằm ngay trước mặt, chiếc khăn màu xanh pha màu ngọc, bằng lụa, em cầm lên và choàng lên người, vẫn còn hơi ấm đâu đây của anh… Nó nhắc lại em về ngày xưa, những ngày hạnh phúc cùng anh.

Anh, một chàng trai Mỹ nhưng lại rất Việt Nam. Cách nói chuyện, cách ăn uống, … tất cả đều bị Việt Nam hóa rồi. Mình gặp nhau cũng rất tình cờ, kết bạn cũng rất tình cờ và rồi yêu nhau. Một mối tình hồn nhiên của tuổi sinh viên, của tuổi trẻ.

Lúc đầu, em thật không thể ngờ anh nhắn tin cho em thế này: “Bây giờ mận mới hỏi đào, vườn hồng có lối ai vào hay chưa?”… Em không thể ngờ được một anh chàng da trắng mắt xanh lại có thể am tường ca dao tục ngữ Việt Nam đến thế.

Cứ sau giờ học ngoại ngữ vào buổi tối, lại có một anh chàng chờ trước cổng trường đón em, chở em đi ăn chè hay uống sinh tố. Những lần mình đi hội chợ sách, mua sắm cùng nhau. Từ một tình bạn dần dần phát triển thành ttình yêu mà em cũng chưa kịp nhận ra.

Một lần đi Hà Nội anh đã mua một món quà tặng em, anh nói em đoán đi, lúc đó em chưa đoán được, em nói anh gợi ý đi. Và anh đã đọc lên bài thơ: "Khăn thương nhớ ai, khăn rơi xuống đất, khăn thương nhớ ai, khăn vắt lên vai” và anh đặt chiếc khăn tay đươc tết lại vào tay em với một ánh mắt trìu mến mà bây giờ em vẫn còn nhớ rất rõ…

Màu xanh là màu em thích, anh đã tinh tế chọn đúng màu đó, và chiếc khăn đó em luôn mang theo bên người, có khi là khoác hờ trên vai, có khi choàng vào cổ nhưng cũng có khi chỉ mang bên mình vì nó nhắc em nhớ về anh. Rồi mùa Noel đó, chúng mình cùng nhau đi dự vài đám cưới, chúng mình cùng nhau đi mua sắm cho nhà của anh, cùng nhau ăn những chiếc bánh socola nóng hổi cùng những cốc latea thơm nồng. Anh cũng thích màu xanh, anh cũng mơ mộng giống em. Anh vui tính, tận tụy và luôn chăm sóc em…

Rồi chúng ta cùng có công việc, ai cũng háo hức với công việc mới. Thời gian dành cho nhau ít hơn, không còn như thủa sinh viên năm nào. Anh vùi đầu vào công việc, có khi làm đến khuya. Em đã không hiểu và thông cảm cho anh, đôi khi còn trách móc anh, và rồi chúng mình cũng xa nhau dần… Sau đó anh về nước. Chúng mình không còn liên lạc với nhau lâu rồi.

Bẵng đi một thời gian, em không dùng chiếc khăn đó thường xuyên như trước nữa. thế mà hôm nay, nó xuất hiện. Em bước ra đường, chiếc khăn bay lất phất trong cái gió hơi se lạnh. Hôm nay em muốn đi bộ. Em thong thả dạo qua những con đường, bất chợt dừng lại tai quán cà phê đã từ lâu em không đến đó, nơi mà anh và em vẫn thường hẹn hò, nơi mà anh vẫn thường ngồi làm việc với chiếc máy tính xách tay một cách cần mẫn cho những dự án nghiên cứu của anh, nơi mà chúng ta chia sẻ biết bao ý kiến cùng nhau, nơi mà anh đã từng ôm em thật chăt và cùng nhau nghe những bai hát giáng sinh hôm nào… Sao tất cả bỗng tràn về với em trong giây phút này.

Noel năm đó, anh đã lên một kế hoạch cùng em, chúng ta ăn tối cùng nhau, tay trong tay trên con phố với hàng ngàn ánh đèn rực rỡ, dòng người tấp nập qua, và rồi anh trao cho em một nụ hôn ngọt ngào trong đêm đó…

Em bước đi tiếp, ghé vào cửa hàng thiệp. Thiệp loại giấy cuốn là phong cách của em. Em không nhớ đã tặng anh bao nhiêu bức thiệp, nhưng lại nhớ rất rõ số lượng những bức thiệp được anh tặng và nội dung của từng bức vẫn còn trong suy tư của em đây. Em lựa và bất ngờ tấm thiệp có hình mà anh tặng em hôm nào lại ở trên tay em.

Em lựa nhanh, trả tiền vội để bước ra khỏi cửa hàng đó. Sao bỗng nhiên hôm nay lạ vậy? Sao hình anh của anh, kỉ vật với anh, những kỉ niệm với anh lại tràn về một lúc thế này? Em nên làm gì đây? Tại sao mình không gửi tặng anh ấy một tấm nhỉ? Ý nghĩ đó chợt nảy trong đầu em.

Giờ đây anh đang vui vẻ cùng gia đình chuẩn bị đón Noel tại Easton, quê hương của anh, nơi mà hiện giờ rất lạnh, tuyết phủ dày đặc mọi nơi. Không biết bây giờ anh thế nào rồi? Đang làm gì? Có còn nhớ đến Việt Nam hay không?

Bất chợt em nhớ đến chiếc khăn. Em đang đan dở dang một chiếc ở nhà, đan mà chưa biết sẽ tặng cho ai vì đó là một sở thích của em, đan những lúc rảnh rỗi, đan để rồi mang tặng chứ em ít khi dùng. Chiếc khăn cũng màu xanh, sao lại trùng hợp vậy nhỉ? Sao em không để ý?

Em bước nhanh về nhà, đan cho xong phần còn lại của chiếc khăn. Và sẽ gửi tặng anh cùng bức thiệp. Một món quà nhỏ cho ngày lễ giáng sinh từ một người bạn cũ. Tai sao mình không làm vậy? Em biết giờ này, có thể anh đang lắng nghe những bản nhạc giáng sinh, hay đi bộ trong rừng cùng mẹ. Có lần anh cho em xem chiếc áo len mà mẹ anh đan tặng cho anh, nhưng hình như anh vẫn chưa có một chiếc khăn choàng cổ nào…

Ngoài trời gió se lạnh vẫn cứ thổi ở Sài Gòn, và em biết rằng tuyết vẫn cứ đang rơi ở Easton, em vẫn ở đây, anh vẫn ở đó, hay anh đang ở Sài Gòn, cũng có thể. Vẫn còn số điện thoại của anh trong máy, vẫn còn email của anh, tất cả em vẫn còn lưu. Em để chiếc khăn sang một bên, suy nghĩ những gì sắp gửi cho anh, biết đâu… sẽ gặp lại anh.

Nany.

Add comment

Chúng tôi chỉ đồng ý hiển thị các lời bình bằng Tiếng Việt có dấu

Security code
Refresh

Video mới chia sẻ

 

Lời yêu mới...

Bạn đọc đang trực tuyến

    0 Thành viên và 127 Khách đang trực tuyến