Trang chủ - Văn Nghệ Chủ Nhật

Đăng nhập Đăng ký Điều chỉnh
Email In PDF.

Thèm tuổi thơ hoang dã

Thèm tuổi thơ hoang dãThi thoảng khi bắt gặp đâu đó một hình ảnh quen thuộc của quê nhà, tôi hốt hoảng giật mình "sao lâu nay mình không nhớ tới nó?". Bắt gặp một vài bông hoa nhìn quen quen tôi lại ứa nước mắt nhớ nhà.

Nhà, cái từ làm cho người ta liên tưởng phần nhiều đến một khối vuông vuông, tường xanh ngói đỏ.

Riêng tôi, nhà là cha, là mẹ, là bà ngoại, là em trai, là con mương, là cây khế, là cây tra, là hàng lan đất trên lối đi, là bụi tre đằng ngà, là đám dừa nước, là đám vẹt u nần, là con diều xấu xí, ...

Đôi lần tôi thấy mình cháy bỏng vì cái khát khao trở về. Không phải là chạy gần 100 cây số để về mà là quay về cái thời đen nhẻm, tóc cháy, chạy lăng quăng như vịt với thằng em trên cái sân đất mọc toàn rau sam.

Mà sao tôi quên cây lan đất? Cái loại cây nhỏ nhắn, mong manh nhưng sức sống mãnh liệt. Luôn xanh tươi và nở đầy những bông màu tím vui tươi vào mùa mưa, nắng hạn đến thì gần như chết héo hết, mưa xuống tất cả lại trở nên xanh mướt và tím vui tươi. Mẹ thích trồng dọc lối đi vào, cả hai chị em đều thích dậy sớm để ngắm cái màu tim tím nhưng không buồn, ngắm nước mưa đêm qua còn vương lại trên cái lá như cọng hành, nắng lên là long lanh những giọt kim cương.

Mà sao tôi quên cây tra? Hồi nhỏ cây tra mọc đầy mé sông sau nhà, giờ người ta nuôi tôm nên đốn sạch cả rồi. Bông tra to, màu vàng và rũ như cái chuông. Chuông tuy câm lặng nhưng mỗi lần thấy nó tôi cứ nghe đâu đó văng vẳng tiếng gọi "Mắm Linh ơi ..." của cha. Hồi nhỏ tôi có tài làm kèn bằng bất cứ vật liệu gì, từ lá mãng cầu, lá táo, lá khế, ..., và cả giấy nữa. Nhưng đặc biệt nhất thích làm kèn bằng lá tra, lá tra to và giòn nên tiếng kèn sẽ lớn và trong trẻo hơn rất nhiều.

Mà sao tôi quên đám vẹt mé mương? Cái loại cây mọc ven sông ấy, người ta gọi là vẹt dù vì bông có 8 lá đài hoặc nhiều hơn, hình dù. Rễ cây có hình đầu gối nhô lên khỏi mặt đất. Trái có hình giống điếu xì gà, thon dài màu xanh thẳm. Trồng loại cây này rất dễ, chỉ cần lấy trái rụng găm xuống đất ướt ven sông, mương là nó có thể tự sống. Hồi nhỏ chị em thích lượm trái và bông nhìn như cái nôm để chơi đồ hàng.

Còn nhiều, nhiều thứ mà một khoảng thời gian chạy theo cái gọi là "tiền" nên quên mất. Con diều xấu xí chị em tôi hì hục làm xong chỉ bay nổi tới ngọn dừa. Cái bụi tre đằng ngà cha hay đốn để làm lồng đèn cho chị em tôi, sau này được mua cho đèn điện tử nhưng chúng tôi để chưng cho đẹp, chỉ thích chơi bằng đèn giấy nhà quê.

Còn nhiều và nhiều thứ nữa mà mỗi lần nhớ đến tôi đều nôn nao khó tả. Dẫu biết không thể trở về ngày hôm qua, dẫu biết tất cả chỉ còn là ký ức nhưng sao tôi vẫn mơ, mơ về cái thiên đường ngày ấy.

Lắm lúc tôi lại lo lắng, khi tôi có con, tôi có thể để dành cho nó bao nhiêu là thứ nhưng làm sao tôi có thể để dành được cho con cái tuổi thơ hoang dã ngọt ngào của chính tôi xưa kia?

Lê Hoàng Yến Linh

Add comment

Chúng tôi chỉ đồng ý hiển thị các lời bình bằng Tiếng Việt có dấu

Security code
Refresh

Video mới chia sẻ

 

Lời yêu mới...

Bạn đọc đang trực tuyến

  • Xem Nguyễn Khắc Thể thông tin
  • Xem Phạm Văn Mão thông tin
2 Thành viên và 132 Khách đang trực tuyến