Trang chủ - Văn Nghệ Chủ Nhật

Đăng nhập Đăng ký Điều chỉnh
Email In PDF.

Tuổi chăn Trâu.

chantrau_200Ai cũng có một tuổi thơ thật ngọt ngào. Và, tôi cũng thế. Cứ mỗi lần nhắm mắt nghĩ về thuở hồn nhiên ấy, tôi lại thấy, dường như, mình đang cảm nhận được cái hương vị chan chát của cỏ, mùi ngai ngái của rạ rơm, cả hương lúa mới nồng nàn. Trước mắt tôi là những cánh diều giữa trời chiều màu hồng pha khói lam huyền diệu, chở ước mơ của tôi bay thật cao, thật xa.

 

Ngày ấy tôi mới học lớp bốn, chúng tôi một buổi đi học và một buổi đi chăn trâu. Ngồi trên lưng trâu rong ruổi khắp cánh đồng điểu khiển trâu "tắc, vạt " cứ y như một mãnh tướng đang thắng cương ngựa chuẩn bị cho một trận chiến. Cái thư thái của người cưỡi trâu cũng thật đẹp mà đến bây giờ khi nghĩ lại tôi vẫn thèm đuợc một lần nữa ngồi lên mình của nó.

Thường thì những nơi bị cấm chăn dắt trâu lại là nơi có cỏ xanh, tốt nhất... nên tôi thường dậy thật sớm vào mỗi buổi sáng để tránh "bảo vệ", và vào buổi chiều thì thường cho trâu ăn về đêm khi mọi người đã về nhà. Vậy nên, trâu nhà tôi luôn thuộc loại to béo nhất vùng, ai đi qua cũng trầm trồ khen ngợi... Tôi cũng lấy thế làm hãnh diện lắm.

Nhưng tất nhiên điều đó khiến các chú bảo vệ rất không ưa tôi và tôi thường xuyên bị họ bắt phạt...

Ngày ấy, lũ trẻ chúng tôi ghét các chú bảo vệ lắm, đến nỗi tôi luôn làm những bài vè, bài thơ để lũ bạn đọc trêu chọc từng người... Tôi thuộc diện vào sổ đen của mấy chú ấy.

Để trâu ăn no thì mỗi ngày đi chăn trâu với bọn tôi là một cuộc chạy trốn "hoành tráng" và đầy hồi hộp. Chúng tôi có 3 đứa - những đứa liều mạng nhất, trong 3 đứa chúng tôi luôn có một thằng đảm nhận trọng trách theo dõi về phía làng xem có ai xuất hiện. Vậy nên, chỉ cần một bóng dáng người phía xa xa là chúng tôi biết ngay. Các chú bảo vệ lại luôn mang theo mình một chiếc gậy nên rất dễ nhận biết.

Có nhiều khi, để bắt được chúng tôi, các chú giả làm người đi lấy nước. Hoặc mải chơi, chúng tôi phát hiện ra các chú muộn, thì đó là mở đầu cho một cuộc rượt đuổi rất chi là thú vị. Khi thấy các chú đến gần, chúng tôi thúc trâu chạy như ngựa. Khổ một nỗi, con trâu lúc này đã no nên rất khó chạy.

Nhưng, dường như biết đuợc tâm trạng của chủ nên nó cũng ngoan ngoãn đi theo mà không hề luyến tiếc đám cỏ xanh mơn mởn kia. Nếu không chạy kịp thì chúng tôi có những giải pháp khác, đó là tháo trạc trâu. Trâu của tôi cũng thông minh giống chủ của nó nên khi bị các chú bảo vệ tóm lại thì nó chạy như bắn, và tất nhiên không dễ gì bắt được nó...

Mùa hè vẫn là thời gian vui vẻ nhất của bọn chăn trâu như chúng tôi. Lúc này, khi mọi người đã gặt xong thì cánh đồng trống không, và chúng tôi mặc sức chăn thả mà không lo đến các chú bảo vệ kia nữa. Chúng tôi thường tập trung tại "đồng tròn", một bãi cỏ rất rộng để chơi rất nhiều trò. Con gái thì đi lấy những cọng lá để bện thành những chiếc roi đánh trâu, có đứa khéo tay bện thành những hình người, những ngôi nhà rất đẹp.

Còn trai bọn tôi thì mặc sức mà chơi, chơi đủ thứ, nhưng trò chúng tôi ham nhất vẫn là đá bóng... Chúng tôi thường lấy những miếng giẻ bện thành quả bóng đá, có bọn thì lấy quả bưởi đem nung cho mềm để đá... Chúng tôi thường chơi đến khuya mới về, và cùng hát nghêu ngao mỗi lần về làng đó...

Tôi thuộc diện ham chơi nhất nên vẫn thường để mất trâu và phải đi tìm, có lần phải tìm vài ngày mới thấy...

Đến năm đầu của lớp 12, nhà tôi phải bán trâu để tôi có thời gian học tập. Hôm đó tôi đang chăn trâu với lũ bạn ở "Đồng Lăng" thì bố mẹ tôi dẫn hai người lên xem trâu và bán nó. Chú trâu của tôi như hiểu nó sắp phải xa chủ nên không chịu rời xa tôi một bước, và cũng không cho hai người kia bước tới gần. Tôi buộc phải dắt nó đi cho họ. Nhìn vào đôi mắt nó như đang ngấn lệ, tôi đã khóc. Cứ nghĩ đến cảnh người bạn đã gắn bó với tôi bấy lâu nay chuẩn bị lên lò mổ thì ruột gan tôi lại sôi sùng sục... Suốt những ngày sau đó không khi nào tôi không nghĩ đến nó, đến hình ảnh đôi mắt ngấn lệ như oán trách của nó...

Thế đấy! Có những thứ rất đỗi bình thường nhưng khi đã là một phần trong cuộc sống của chúng ta thì ta không dễ gì quên được. Và kỷ niệm về chú trâu tuổi thơ của tôi cũng vậy.

 

Lê Văn Thương, Âu Dương Lân, P. 3, Q. 8,TP.HCM.


bài mới hơn:
bài cũ hơn:

Add comment

Chúng tôi chỉ đồng ý hiển thị các lời bình bằng Tiếng Việt có dấu

Security code
Refresh

Video mới chia sẻ

 

Lời yêu mới...

Bạn đọc đang trực tuyến

  • Xem okemyeu thông tin
1 Thành viên và 204 Khách đang trực tuyến