Trang chủ - Văn Nghệ Chủ Nhật

Đăng nhập Đăng ký Điều chỉnh
Email In PDF.

Vì sao anh ế người yêu?

Vì sao anh ế người yêu?Cái hôm anh qua cổng cơ quan em đưa tài liệu. Anh mặc cái áo đỏ chót. Đỏ đến mức mà nếu cổng cơ quan em có treo lá cờ tổ quốc, đang bay phần phật trong gió nếu nhìn thấy áo anh thì sẽ lập tức cụp xuống đánh “rụp”, đầy ủ rũ vì kém tươi, kém đỏ.

Đi họp

Ngồi ngáp ngắn ngáp dài, buôn Đông buôn Tây mãi chả đến cái hoa thị thứ hai trong cái gạch đầu dòng thứ nhất của mục một nhỏ trong cái bản báo cáo của ông ngồi thứ hai của hàng đầu dãy phải, tính từ trái sang. Em chợt nghĩ về anh, anh luôn mồm ca cẩm trong 4 triệu con người anh chả tìm được ai. Nhưng anh có biết vì sao anh chẳng tìm được ai không ? Sau khi suy nghĩ, em nghĩ anh ế người yêu vì:

- Thứ nhất: Cái hôm anh qua cổng cơ quan em đưa tài liệu. Anh mặc cái áo đỏ chót. Đỏ đến mức mà nếu cổng cơ quan em có treo lá cờ tổ quốc, đang bay phần phật trong gió nếu nhìn thấy áo anh thì sẽ lập tức cụp xuống đánh “rụp”, đầy ủ rũ vì kém tươi, kém đỏ. Chiếc áo ấy được anh “sơ vin” trong chiếc quần bò, có 1 đôi mông lép kẹp (xin lỗi anh vì em nói hơi quá nhưng thế thật), và đi một đôi giầy đen rất mốt, rất thích hợp với quần âu. Nói chung, áo anh mặc rất đỏ, quần anh mặc rất đẹp, giày của anh rất mốt. Nhưng cả ba thứ ấy chả liên quan gì đến nhau cả.

- Thứ hai: Anh có thể bỏ ra mấy trăm nghìn để mua cái quần mà không tiếc, nhưng lại tiếc tiền khi bỏ ra 20.000 để ăn một món mà anh đang thích.

- Thứ ba: Anh không thích café. Em nhớ lần đầu đi uống nước với anh, anh gọi một cốc sữa chua đá, em gọi một nâu nóng. Tất nhiên là người phục vụ nhầm. Nếu em chơi thân với anh rồi, anh uống gì không quan trọng, nhưng lần đầu tiên anh cố uống cái gì đó nam tính hơn nhé.

- Thứ tư: Nhà anh ở gần cơ quan em. Hôm liên hoan cuối năm em có uống chút rượu. Mệt. 10h rưỡi. Không dám đi taxi (vì anh cũng biết em nhìn thấy xe ôtô là đã say chứ đừng nói bước lên) nên em gọi điện nhờ anh đưa về. 8 cuộc gọi nhỡ. Anh không nghe máy. Rồi 30 phút sau khi em gọi điện cho đứa em ở cách cơ quan 15km, cách nhà em 10km sang đón về. Thì nhận được tin nhắn hí hửng của anh: “Cha, 8 cuoc goi nho co a? A o duoi nha, de may tren phong nen khog bit. Co viec gi the e?”

Sao anh không nghĩ được rằng phải cần gấp gì đó người ta mới gọi đến thế. Mà anh tiếc gì không gọi lại ngay mà còn ung dung ngồi bấm tin nhắn. Một tin khá dài 65 ký tự không kể dấu cách.

- Thứ năm: Người Á Đông rất coi trong gia đình, tình cảm bố mẹ con cái. Sau này ốm đau mà có đứa con nó mua cho bát cháo cũng thật ấm lòng. Nhưng anh bảo anh không cần con lắm. Anh sẽ kiếm thật nhiều tiền. Sau này cứ có tiền là có tất cả. Anh ơi, đành rằng xã hội bây giờ đang xu hướng như thế. Nhưng khi gần đất xa trời, anh có muốn một bàn tay nắm chặt yêu thương, những giọt nước mắt rơi xuống níu kéo anh.

- Thứ sáu: Anh kể với em rằng anh trai anh lấy vợ. Bố vợ mang tiếng làm to mà chả nhờ vả được cái quái gì. Em trách anh sao nói thế. Anh vô tư bảo bố anh không giúp được thì chả bố vợ còn gì. Anh luôn ca cẩm anh cần một cơ hội. Vậy thì em có thể nghĩ rằng cái cô vợ mà anh lấy sau này chính là cơ hội của anh đấy.

Em không nói xấu anh, em kể ra những chuyện mắt thấy tai nghe. Để anh hiểu rằng vì sao đến giờ anh vẫn ế người yêu. (ế người yêu chứ không được như ế vợ đâu nhé. ế vợ chí ít người ta còn có người yêu).

Đinh Đinh

Thêm bình luận

Chúng tôi chỉ đồng ý hiển thị các lời bình bằng Tiếng Việt có dấu

Security code
Refresh

Video mới chia sẻ

 

Lời yêu mới...

Bạn đọc đang trực tuyến

    0 Thành viên và 522 Khách đang trực tuyến