Trang chủ - Văn Nghệ Chủ Nhật

Đăng nhập Đăng ký Điều chỉnh
Email In PDF.

Xin lỗi vì đã làm bác sĩ của anh đau khổ

Xin lỗi vì đã làm bác sĩ của anh đau khổAnh xa em chỉ vì một lý do rất đơn giản là anh muốn em tiếp tục có cuộc sống và công việc thật tốt như em đang có. Anh không đành lòng nhìn thấy em từ bỏ chuyên môn và nghề nghiệp đang phát triển của mình vì anh.

Em yêu! Giờ này, anh chỉ biết nói với em rằng, anh xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi em. Anh mong rằng em sẽ hiểu anh hơn bất cứ người nào khác trên cõi đời này.

Hôm nay, ngày 16 tháng 6 năm 2009, là ngày kỷ niệm mình gặp và yêu nhau. Dù thời gian không dài, dù chúng ta chưa một lần được gần nhau, nhưng chúng ta đã yêu nhau và cho nhau nhiều hơn cả thế giới này gộp lại.

Anh cảm ơn em, vì thời gian qua, em đã cho anh rất nhiều hạnh phúc và ước mơ về một mái ấm gia đình. Tình yêu của em giống như một cơn mưa hạnh phúc mà ông Trời đã mang đến cho anh sau gần 10 năm anh sống trong cảnh khô hạn, cô đơn và hiu quạnh.

Thời gian qua, anh luôn hạnh phúc và nghĩ rằng mình sẽ được một người vợ quá tốt và quá hoàn hảo như em. Anh thường nói với em rằng “trái tim anh tìm được nhịp rồi, sẽ luôn trôi về tim em”. Đúng vậy, trái tim anh đã tìm được nhịp sau 10 năm lạc lối và cô đơn. Anh đã yêu em thật lòng! Mỗi lần nghe giọng nói và tâm tình của em, anh không sao chế ngự được hạnh phúc trào dâng của mình. Những lúc ấy, anh như người đang bay trên bầu trời hạnh phúc với đôi cánh thiên thần mà em đã mang đến.

Khi yêu em (yêu một bác sĩ), anh mới hiểu và thật sự hiểu về sự hy sinh và thiệt thòi của một người thầy thuốc. Lẽ ra, anh phải là người luôn ở bên em và luôn là điểm tựa tinh thần cho em sau những áp lực của công việc hàng ngày trong bệnh viện, trong phòng mổ để giành giật sự sống lại cho bệnh nhân, bất chấp nguy hiểm của bản thân. Thế nhưng, anh không làm được điều đó, bởi vì anh có quá nhiều ám ảnh trong quá khứ và trong cuộc đời của mình.

Anh biết rằng, khi đến với em, anh chẳng những không thể là một người chồng đủ bản lĩnh để che chở cho em trong những áp lực công việc mà còn làm cho em bị hạn chế khả năng và chuyên môn của mình, vì em muốn cho anh có những giấc ngủ bình yên bên em. Anh không đành lòng và không xứng đáng để em hy sinh như vậy. Thôi thì, anh chấp nhận để chúng ta đau khổ một thời gian để chúng mình rời xa nhau. Anh hy vọng rằng, em sẽ tìm thấy hạnh phúc và một bờ vai vững chắc bên một người chồng có đủ bản lĩnh hơn anh.

Anh biết rằng, giờ này, em đang nhớ anh, đang buồn và khóc nhiều lắm. Hàng đêm, vào những giờ mình thường trò chuyện với nhau, anh thấy em vẫn online nhắn tin cho anh. Anh cũng vậy, vào những lúc đó, anh đều nhớ em và ngồi trước máy tính đọc từng dòng tin nhắn của em, nhưng không dám trả lời lại vì anh sợ anh không đủ sức mạnh để rời xa em.

Anh rất xót xa và rơi nước mắt khi nhận được những lời chúc bình an, an ủi và động viên, thay vì những lời oán trách của em. Có lẽ, bản tính hiền lành của em, của một nữ bác sĩ, đã xoá hết oán trách trong lòng của em, để còn lại sự hy sinh và chúc bình an cho một người đang làm cho em đau khổ!

Cũng giống như em, trên đường đời sau này, anh cũng vẫn theo dõi từng bước chân của em và luôn cầu mong cho em được bình an và hạnh phúc.

Anh xin một lần cuối, một lần duy nhất nữa thôi được nói… yêu em, người yêu mà anh đã rời xa mãi mãi, để em tiếp tục được một công việc thật tốt như em đang có.

Long Mã.

Thêm bình luận

Chúng tôi chỉ đồng ý hiển thị các lời bình bằng Tiếng Việt có dấu

Security code
Refresh

Video mới chia sẻ

 

Lời yêu mới...

Bạn đọc đang trực tuyến

    0 Thành viên và 574 Khách đang trực tuyến