Trang chủ arrow Tin tức arrow Chân dung văn học arrow Nhân đọc tập thơ GỞI EM của MAI THANH CHÂU
Nhân đọc tập thơ GỞI EM của MAI THANH CHÂU In E-mail
TIN TỨC - Chân dung văn học
01/02/2007
PHAN XUÂN THANH là một bác sĩ. Hằng ngày anh cầm bút khám bệnh kê đơn. Đôi khi hứng anh chỉ làm thơ "con cóc" cho vui, chứ gần như không có mục đích sáng tác lưu lại để in. Nhưng khi đọc tập thơ GỞI EM của MAI THANH CHÂU, không hiểu "đồng bệnh tương lân" thế nào mà anh đã bỏ ra 10 ngày trời để "viết như điên" 2 bài về thơ của MAI THANH CHÂU và về cuộc đời của MAI THANH CHÂU qua góc nhìn TRUYỆN KIỀU. Xin mạo muội gới thiệu 1 trong 2 sáng tác của anh. Nhân đọc tập thơ GỞI EM
của MAI THANH CHÂU
(Nxb Đà Nẵng 2004)
[img align=right]Tác giả MAI THANH CHÂU" border="0" alt="Nhân đọc tập thơ GỞI EM của MAI THANH CHÂU" title="Nhân đọc tập thơ GỞI EM của MAI THANH CHÂU" align="center" style="margin-right: 10px; margin-bottom: 10px;" />

Nếu không tiền, không của là nghèo thì Mai Thanh Châu nghèo thật, nghèo rớt mùng tơi. Cái nghèo cứ đeo đẳng lưng Chàng như một số phận nghiệt ngã:
Phận nghèo đầy mãi chẳng vơi.
Có mấy ai biết được hoàn cảnh khốn khó của Chàng ? Chàng đã bước vào đời bằng đôi chân non ở cái tuổi lên mười, cái tuổi lẽ ra còn được ôm ấp trong vòng tay mẹ hiền. Chàng đã vào đời không trên con đường đắp sẵn, cũng không trên một lối mòn nào của người đi trước. Chàng đã phải tự mò mẫm để tìm cho mình một hướng đi, vì:
Biết hỏi ai đây để gọi là...
Thương thay đôi bàn chân non nớt như những cánh sen hồng phải cọ xát với bao nhiêu thô ráp, khô cằn của cuộc đời gió bụi:
Bước chân lạo xạo trên bờ sỏi.
Với hành trang lúc bấy giờ chỉ là:
Trắng tay ta trước dòng sông cuộc đời
Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, chú bé ngày nào đã lớn dần lên:
Trong cảnh đau thương vượt đoạn trường.
Thế mà cái nghèo chẳng buông tha. Có lẽ Chàng đã vất vả lắm để kiếm kế sinh nhai, để được học hành. Vì có lúc người ta thấy:
Chàng kéo xe thuê ở ngoại ô buồn bã.
Công việc nặng nề mà Chàng phải làm chỉ với:
Mẫu bánh mì con lót dạ đường.
Cuối cùng rồi Chàng cũng tự trang bị cho mình chút "hành trang vào đời" để dấn thân vào "cảnh ly hương". So với những ngày thơ ấu thì có khá hơn, nhưng cũng còn "trông thật thảm thương":
Dăm cuốn sách, chút tình... ghi trên giấy.
Chút tình ! Chút tình của Chàng thể hiện qua 35 bài thơ hiện hữu mà biết đâu là giới hạn !
Có lẽ Chàng sinh ra là để hứng chịu mọi nỗi khổ đau. Từ nỗi khổ vì vật chất nghèo nàn cho đến nỗi đau bởi tình yêu ngang trái. Do đó, Chàng ngậm ngùi thốt ra:
Ta một đời lận đận
Bước phiêu diêu.
Nghèo đâu phải là một cái tội, nhưng ở Chàng chính cái nghèo đã khiến cho Chàng bị tình phụ một cách nhẫn tâm. Tình đã ra đi:
Vui đời nhung lụa thỏa thời phấn son.
Mặc cho:
Hàn vi, em để riêng anh một mình.
Nếu vật chất chàng thiếu thốn bao nhiêu thì tình yêu của Chàng lại dạt dào, chan chứa bấy nhiêu.
Đối với thiên nhiên, khi Xuân đến, Chàng thật sự vui mừng đến nổi reo lên như một đứa trẻ:
Mùa Xuân lại đến em ơi !
Không phải sự vui mừng của đứa trẻ được mặc áo mới, hưởng quà ngon lúc Xuân về, mà là một tình yêu thiên nhiên thật sự khi Chàng thấy:
Mùa Xuân làm đẹp đất trời
Xuân về mang lại cho đời hương hoa.
Xuân sang đẹp Tổ Quốc ta
Mùa Xuân nở triệu đóa hoa Hòa Bình
Chàng không những chỉ yêu mùa Xuân mà còn yêu cả bốn mùa. Chàng đã ấp ủ "trong lòng anh suốt cả bốn mùa".
Người ta cứ ngỡ những cơn mưa là vô tình, nhưng đối với Chàng mưa cũng là người bạn tâm tình trong những lúc suy tư:
Ngoài trời mưa chắc vô tư
Cái vô tình ấy hình như ngỏ lời.
Đối với bạn bè thì tình yêu của Chàng đã trở thành tri âm, tri kỷ không thể nào quên:
Hai cậu bạn trai xóm nghèo tri kỷ
...
Dù tha phương mình vẫn nhớ về nhau.
Đặc biệt trong chàng, tình yêu đôi lứa thật sự là một khát khao. Cái khát khao yêu đương của một chàng trai nghèo khổ nhiều mặc cảm. Chàng khao khát có một người yêu chân thật để:
Thêm người chia sẻ nỗi buồn vui
Trong tâm khảm, Chàng xem Mẹ mình như biển cả bao la, Người thấu hiểu lòng Chàng hơn ai hết. Có những lúc đôi bàn chân rát bỏng vì cát nóng trên đường tìm kế sinh nhai, chỉ có Mẹ Chàng là người an ủi, vỗ về:
Dưới là cát, gần bên ta là biển
Tiếng sóng vỗ càng ru về kỷ niệm.
Cũng vì thế mà tình yêu lứa đôi thầm kín trong đời, Chàng chỉ biết tâm sự với Mẹ hiền:
Chuyện tình yêu
Chỉ có biển hiểu nhiều.
Vì mặc cảm nghèo, Chàng chẳng dám đeo đuổi một bóng hồng nào:
Anh đâu tự chọn cho mình.
Chàng cứ để mặc cho tình yêu đến với mình. Chàng cảm nhận tình yêu thật là dung dị, đễ thương. Đối với Chàng tình yêu đâu phải nói bằng lời, chỉ cần:
Nụ cười em trao anh
...
Đôi mắt em nhìn anh.
Chỉ thế thôi ! Chỉ có thế mà Chàng đã sung sướng vô bờ. Chàng như reo lên:
Em đến đời anh thêm hương sắc
...
Em đến đời anh thôi quạnh quẽ.
Chàng đón nhận tình yêu nhưng Chàng có dám thổ lộ gì đâu:
Anh nhút nhát lắm sao
Gần nhau mà chẳng nói.
Nhưng trái tim Chàng thì rạo rực khôn nguôi. Không biết người ta có chung thủy với mình không, riêng lòng Chàng thì tự nhủ:
Yêu mãi, yêu hoài không thể lãng quên.
Dù trong cơ cực khốn khó, dù lòng Chàng khao khát yêu đương, Chàng cũng không vồ vập khi đón nhận tình yêu. Chàng bình thản để cho người mình yêu cứ tìm hiểu lựa chọn:
Dò sông, dò biển dễ dò
Dò lòng, em có biết đâu bến tình.
Chàng không bao giờ van xin tình yêu như chàng nho sinh ủy mị:
Tiện đây xin một hai điều
Đài gương soi đến dấu bèo cho chăng ?
(Kiều)
Chàng cũng không giàu tiền để mua tình như một thương nhân tầm thường:
Trăm nghìn đổ một trận cười như không.
(Kiều)
Chàng cũng chẳng ép ai phải tin mình như một kẻ "giang hồ quen thú vẫy vùng":
Lại đây, xem lại cho gần
Phỏng tin được một vài phần hay không ?
(Kiều)
Chàng đón nhận tình yêu bằng tất cả tấm chân tình. Có tình yêu rồi, đời Chàng đỡ rối ren hơn, bao nỗi nhọc nhằn cùng như có vần, có điệu:
Yêu em
Anh viết thành thơ, thành vần.
Trong niềm sung sướng tột cùng Chàng mang ơn cả đấng sinh thành của người mình yêu. Có nàng, Chàng dù sống trong cơ cực cũng thấy mình như giàu thêm vạn lần:
Mẹ hiền xưa sinh ra em
Đời anh cơ cực giàu thêm vạn lần.
Tình yêu đã làm cho chàng quên cả phận nghèo và bệnh tật:
-Ôúm đau, em hỏi han luôn
...
Có em anh lại nhìn đới sáng trong.
-Trong ốm đau buồn khổ
Em làm sáng tâm hồn.
-Em đến nỗi buồn tan biến mất
Hồn anh hoa nở triệu hoa đời.
Xin mạo muội được nói: so với đại thi hào Nguyễn Du thì đây là điều mà Chàng lãng tử của chúng ta diễm phúc hơn nhiều, thì thử hỏi làm sao Chàng không lạc quan, yêu đời cho được. Còn như Nguyễn Du, lúc "ngọa bệnh", soi gương rồi đau buồn thấy mình gầy và già đi nhiều, vì:
Thập niên túc tật vô nhân vấn,
Cửu chuyển hoàn đan hà xứ tầm ?
An đắc huyền quan minh nguyệt hiện,
Dương quang hạ chiếu phá quần âm.
(Bệnh cũ mười năm không kẻ hỏi,
Thuốc tiên chín luyện kiếm đâu ra ?
Cửa huyền ví được vầng trăng ló,
Dọi bóng dương quang đuổi bệnh ma)
(Ngọa bệnh-Nguyễn Du)
Tình yêu đem lại cho Chàng niềm tin ngay lúc còn nằm trên giường bệnh:
Mai này
Khỏi bệnh trong anh
Bài thơ hay nhất
Riêng phần tặng em.
Nhưng rồi Chàng có cơ hội để tặng người yêu bài thơ nào nữa không ?
Hỡi ôi ! Vào một buổi chiều Đông, trời se lạnh làm Chàng thức giấc ngẩn ngơ:
Chiều hôn nay
Trời Đông nghe sao lạnh
Em đâu rồi ?
Khoảng vắng cả chiều nay.
Chàng giật mình thoảng thốt:
Giờ này em ở đâu ?
...
Sao anh không nhìn thấy
Em nơi đâu, nơi đâu ?
Nhìn ra khung cửa Chàng cố nén lòng để "lệ không tuôn ở đôi bờ mắt" hòng tìm bóng dáng người thương, nhưng:
Anh tìm đâu có thấy
Bóng dáng em hôm ấy.
Mắt Chàng không nhạt nhòa vì nước mắt, mà chính mưa và bóng tối làm cho người tình quên mất lối về. Người tình mà chàng cứ ngỡ "Em là hoa trường cửu" cùng với Chàng "đi suốt cả cuộc đời":
-Phố Đà mưa cứ mưa.
...
Trời mưa rơi mưa rơi.
-Ôi, hoàng hôn buông xuống,
Che lấp những con đường.
Thế là tình đã ra đi thật rồi, như Chàng đã linh tính từ trước:
Mai em đi, em đi
Biết bao giờ trở lại ?
Vẫn biết thế, nhưng lòng Chàng cảm thấy nhói đau vì không ngờ tình yêu lại ra đi sớm như vậy, trong lúc Chàng đang bị hoành hoành bởi con bệnh ác nghiệt:
Mùa Thu chưa đến em mang đến
Một lá vàng thu rụng nhói tim.
Thế là hết ! Trong cơn đau đớn tột cùng của thể xác lẫm tâm hồn, Chàng đã ra đi vĩnh viễn ở lứa tuổi thanh xuân tràn trề nhựa sống và còn ấp ủ bao nhiêu hoài bão cho đời:
Mai có đậu trường Quy Nhơn nơi ấy
Mở cho đời một bản tình ca.
Chàng cao thượng quá ! Trước lúc lâm chung, Chàng còn nhắn nhủ kẻ bạc tình:
Ngày mai ta mất em còn
Quên đi mà sống cho tròn lứa đôi.
Đocü thơ Chàng lòng tôi cứ mãi xúc động bồi hồi. Phải chăng chàng không làm thơ ? Vì tôi cứ ngỡ đó là những lời tâm sự chân thành. Chàng tâm sự bằng một giọng trầm buồn, đều đều của những đêm mưa bên "ly trà nguội lạnh" với "điếu thuốc chuyền nhau phì phà vài khói".
Thơ của Chàng dễ thương, bình dị, chân chất mà như có chứa ẩn tình. Đọc một bài lại tò mò ưa đọc tiếp bài khác. Đọc, không phải tìm cái hay để ca tụng, cũng chẳng phải tìm cái khuyết để chê bai. Khen-chê đối với chàng có nghĩa gì đâu. Với chàng, "chỉ có biển hiểu nhiều".
Tôi đọc thơ Chàng để tìm trong đó cái ẩn tình, cái ẩn tình của một chàng trai tài hoa nhưng bạc mệnh, sớm dấn thân vào đời với đôi bàn tay trắng, hòng san sẻ cho nhau một chút tình với người quá cố.


PHAN XUÂN THANH
Cập nhật ( 01/02/2007 )
 
< Trước   Tiếp >
 

Ảnh Khoảnh Khắc

Màu thời gian
Màu thời gian

Trang Bạn





Đăng nhập






Bạn quên mật khẩu?
Chưa có tài khoản? Tạo một tài khoản

Trang Web Có gì mới

Từ 07-01-2008 đến 07-10-2008
6 Bài mới
6 Bài sửa
0 Địa chỉ Web.

Bài viết liên quan

Thăm dò ý kiến

Màu thời gian

6.jpg

AutoViet.NET

www.autoviet.net

Ai đang xem


Thống kê

Hôm nay: 98
Hôm qua: 130
Tổng số: 31235
Trang hôm nay: 729
Trang hôm qua: 2041

Tư liệu

Cung cấp tin RSS

RSS 1.0
RSS 2.0
ATOM 0.3
OPML