Trang chủ - Văn Nghệ Chủ Nhật

Đăng nhập Đăng ký Điều chỉnh
Email In PDF.

Những giá trị được công nhận (1)

Những giá trị được công nhận (1)Khi các nhà thơ "Nhân văn giai phẩm" được Giải thưởng Nhà nước về VHNT - 4 người một nhóm riêng, do Chủ tịch nước ký, các báo lao vào làm. Tôi hì hục tìm bằng được 2 cựu trào là nhà thơ Lê Đạt và Hoàng Cầm. Tối mò tối mẫm, lại còn mưa rét, đến gặp cụ Hoàng Cầm tận tầng 5 ngôi nhà, đã thấy một em báo khác đang ngồi PV. Lão nhà thơ đã ở tuổi 80, lại bị ngã gãy chân nên nằm tít trên tầng 5 của gia đình. Tội nghiệp lắm. Không còn bóng dáng một nhà thơ đa tình và đẹp giai thuở nào nữa ... Thế mà cụ bảo: vẫn muốn cưới vợ ... !

 

Nhà thơ Hoàng Cầm

THA THỨ LÀ CÁI LÕI CỦA CUỘC SỐNG

   Nhà thơ Hoàng Cầm đón nhận tin được trao Giải thưởng với niềm vui của sự tin tưởng về việc mình đã làm. Hơn thế, sự lùi lại của thời gian giúp ông có cái nhìn khách quan trước mọi việc.

  PV: Thưa nhà thơ Hoàng Cầm, việc ông và các nhà văn Lê Đạt, Phùng Quán và Trần Dần được nhận Giải thưởng Nhà nước được coi như một sự kiện văn nghệ. Ông tiếp nhận điều này như thế nào ạ?

   Nhà thơ Hoàng Cầm (NT HC): Vui chứ, vì những giá trị của rmình vẫn được thừa nhận. Nhưng giá như việc này được làm từ hồi đất nước mới thống nhất thì tốt hơn. Bây giờ mới làm là chậm, nhưng chậm còn hơn không, vì mọi người đã thấy được chính sách tốt đẹp của Nhà nước. Giải thưởng không làm tôi ngạc nhiên, vì điều gì đến sẽ đến, bởi chúng tôi không hề chống Đảng. Nhưng chúng tôi cũng nhận ra sai lầm của mình là nóng vội trong mong muốn đổi thay về quản lý văn hóa, mà không quan tâm đến bối cảnh khi đó: ta mới giành được chính quyền, mới một nửa nước được độc lập, thù trong giặc ngoài đe dọa, có bao công việc bộn bề phải lo toan. Sự nóng vội không đúng lúc cũng là khuyết điểm, nhất là ra báo nói những vấn đề va chạm vào đường lối của Đảng, mà lẽ ra, phải đặt mục tiêu thống nhất đất nước và sự an nguy của dân tộc lên trên. Nhưng chúng tôi phải chịu hậu quả từ sai lầm của một thời, khi người quản lý chưa đủ bình tĩnh để xử lý, lại để vụ việc kéo dài mấy chục năm. Tôi đồng ý với nhà văn Đỗ Chu: Giải thưởng này như một lời xin lỗi của những người làm văn nghệ với anh em chúng tôi, vì chúng tôi từng bị cô lập và chịu bao khó khăn. Giải thưởng đến, vui và thấy nhẹ lòng, song cũng thương cho Trần Dần và Phùng Quán, vì họ đã mất khi nhiều điều buồn và suy nghĩ chưa được giải tỏa, nay không biết mình được xem xét lại. May tôi thọ, nên được nhận Giải thưởng khi đã ở tuổi 86.

   PV: Báo chí nước ngoài quan tâm tới việc các cây bút từng bị coi là có vấn đề được nhận Giải thưởng lớn, với nhiều lăng kính khác nhau. Là người trong cuộc, xin ông cho biết ý kiến về điều này? 

Những giá trị được công nhận (1)_0

   Nhưng còn một số khác hùa theo địch, do không tán thành Chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam . Vì thế, họ không bao giờ nói đúng, mà xuyên tạc vì mục đích kinh tế hoặc chính trị. Họ nói chúng tôi oán hờn quá khứ chính là bôi xấu chúng tôi. Có thể một lúc nào có trách giận một cá nhân nào đó, chứ không bao giờ oán hận một chính thể.

   Tôi biết mình biết người, hơn nữa, từ khi cầm bút tôi luôn tâm niệm: luôn yêu và thương con người, dẹp bỏ mọi thù oán. Người cầm bút mà tâm không sáng thì văn cũng bỏ đi. Những nhà văn lớn bao giờ cũng có cái tâm lớn. Sự tha thứ là cái lõi của cuộc sống.

   Không biết khoan dung, chỉ luôn nghĩ đến mình để oán trách người khác thì đâu phải là văn nghệ sĩ. Người cầm bút phải quan tâm đến cái lớn là quê hương và đồng bào. Văn nghệ sĩ chúng tôi khách quan trong nhận xét và đánh giá sự việc. Những gì đã xảy ra ngày ấy không phải sai lầm trong đường lối, chỉ là sự ấu trĩ của thời đại. Mà sự ấu trĩ là rất khó tránh, không chỉ ở Việt Nam mà cả nhiều nước trên thế giới.

   PV: Sau bao thăng trầm, những năm tháng cuối đời ông tiếp tục là người nổi tiếng với hàng loạt tác phẩm được nhắc tới. Giờ đây trong ông có còn giữ được niềm tin và hạnh phúc với cuộc đời?     

   NT HC: Không có niềm tin, sao tôi được như bây giờ? Thời gian gần đây đất nước đã tiến lên rất nhiều về mọi mặt. Vì thế, tôi thật sự vui mừng và tin tưởng.

   Tôi cũng thấy mình hạnh phúc, từ khi có sự đổi mới về văn nghệ. Nhưng lại thấy lo khi có sự thái quá của nhiều người viết trẻ trước sự đổi mới này.

   Không ít người háo danh, chỉ muốn được nổi tiếng mà không chăm lo dùi mài về sáng tác, để có các tác phẩm chất lượng.

   Tôi không đồng ý với quan điểm “được đằng chân, lân đằng đầu” của một số cây bút, vì như thế là văn nghệ sĩ không tôn trọng mình.

   PV: Cám ơn những trao đổi của nhà thơ và chúc ông dồi dào sức khỏe, để sớm xuất bản cuốn hồi ký đời mình như dự định!

Theo Vietinfo.

Add comment

Chúng tôi chỉ đồng ý hiển thị các lời bình bằng Tiếng Việt có dấu

Security code
Refresh

Video mới chia sẻ

 

Lời yêu mới...

Bạn đọc đang trực tuyến

    0 Thành viên và 140 Khách đang trực tuyến