Đăng nhập



Bạn đọc mới gửi

Thứ năm, 16 Tháng 8 2007

Thứ tư 15 Tháng 8 2007

PHỐ XƯA PDF In Write e-mail

BẠN ĐỌC GỬI / Thơ bạn đọc
PHỐ XƯA Tôi là lữ khách dừng chân nơi phố nhỏ Có hoa vàng rơi rớt rụng ven sông Có hoa đăng lạc lối trôi giữa dòng Theo con nước theo lòng người phố hội Read more

Gửi ban biên tập viên PDF In Write e-mail

BẠN ĐỌC GỬI / Thơ bạn đọc

Hà Nội, ngày 10 tháng 08 năm 2007

Kính gửi ban biên tập viên !

Em đang thất nghiệp lại thiếu tiền

Mì tôm một gói ăn ba bữa

Sáng, trưa, chiều, tối đói triền miên

Trước giờ em hay viết « thơ điên »

Chỉ để góp vui tặng bạn hiền

Nhưng nay em bị viêm màng túi

Em quyết làm thơ để kiếm tiền

Mong Ban biên tập chiếu cố em

Nếu không cũng gọi là động viên

Công em bỏ 2 ngày thêm 8 tiếng

Nhịn mì (mì tôm) vào net(internet) khỏi mua tem

Nếu được đăng bài em không quên

Công ơn Quý báo như mẹ hiền

Hàng tháng em viết thơ đều đặn

Như thơ gửi mẹ thửơ sinh viên.

Sau đây là những bài đầu tiên

Em gửi về nhờ Quý báo xem

Rất mong Quý báo mình chiếu cố

Nếu không cũng gọi là động viên :

Bài 1 :

MIỀN TRUNG

Đường về Miền Trung xa lắc, xa lơ

Con ngơ ngác giữa hai bờ hư thực

Bên núi cheo leo bên bờ vực

Đâu là mảnh đất nghèo trong ký ức của con

Dải đất Miền Trung nhỏ hẹp eo thon

Mưa, nắng, gió bào mòn từng lớp đất

Bãi cát mênh mông mẹ gánh gồng nặng nhọc

Cha gù lưng lọc cọc đẩy xe thồ

Mảnh đất Miền Trung dầu dãi nắng mưa

Những xóm nhỏ xác xơ người lam lũ

Đêm chong mắt ầu ơ không dám ngủ

Quạt đuổi gió lào canh giấc ngủ con thơ

Đường về Miền Trung như thực như mơ

Biển xanh biếc uốn mờ chân núi

Dưới sóng bạc đầu trên mây vờn sương khói

Giữa lưng chừng cây cối bạt ngàn xanh

Đường về Miền Trung khúc khuỷu, gập ghềnh

Những bãi cát oằn mình lăn trong gió

Ngoài biển khơi ánh đèn heo hắt đỏ

Sáng mai về khoang cá có đầy vơi

Đường về Mìên Trung đồi nối lưng đồi

Núi nối đuôi nhau kéo dài xa mãi

Vắt vẻo sườn non mây dừng chân nghỉ lại

Giữa lưng chừng đồi suối hát gọi lòng ai

Dải đất Miền Trung sợi chỉ kéo dài

Dẻo dai néo hai miền Nam - Bắc

Một thời đạn bom quân thù chia cắt

Thắt sợi chỉ dài chia đất nước làm hai

Ai về Miền Trung nắng lỡ táp bờ vai

Mi mắt bụi cài xin cũng đừng ái ngại

Trong suốt đường đời con xin hơn một lần trở lại

Đi hết chiều dài Miền Trung xa xôi

H3TDNA

Bài 2 :

QUÊ

“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn” (*)

Quê

Là đàn kiến tha mồi xây tổ tít ngọn cây

Là con nhện giăng tơ phủ đầy khắp lối

Là kèn kẹt mọt kêu đâu đây trong bóng tối

Là lũ chuột rình mò với luống khoai, ngô.

Quê

Là đoạn đường nhựa đen được rải bởi trâu bò

Là nền đất chú gián nâu thập thò, nghiêng ngó

Là chị tò vò suốt một đời siêng năng xây tổ

Là những cuộc thi hát hò của đàn muỗi suốt thâu đêm

Quê

Là ruồi đậu sàn nhà, như rải lớp đỗ đen

Là đàn thiêu thân suốt đêm quanh ánh đèn nhảy múa

Là dáng oai hùng của những chàng bọ ngựa

Là lũ rầy nâu phá lúa, hại mùa.

Quê

Là chiếc nón mất vành xơ xác đến te tua

Là chiếc quần lụa đen mẹ mặc cả bốn mùa đã ngả màu bạc phếch

Là chiếc vung úp vào nồi méo lệch

Nhà chỉ còn đôi quang gánh mà cũng xộc xệch ngắn - dài

Quê

Là chiếc dây thừng kéo nước mà cũng nối đoạn một, đoạn hai

Giếng thì sâu, kéo mãi, kéo hoài chỉ còn vài hạt nước

Được chiếc thùng tôn cũng vá xuôi, vá ngược

Thúng phủ nilong cũng thành xô để đựng nước gánh về

Quê

Là mùa đông kéo dài đến lê thê

Đường lầy lội muốn đôi dép lê chẳng có

Là ngôi nhà tứ phía đều đón gió

Mặc đống áo quần mà bọn trẻ vẫn co ro.

Quê

Là những đợt gió lào bào mòn đám cỏ khô

Phe phẩy quạt mo trên đôi bàn tay thô ráp

Giữa khắc nghiệt gió mưa lòng người luôn khao khát

Trên mảnh đất nghèo tung đôi cánh bay xa

Cập tới được bến xa lòng lại thấy nhớ quê nhà

Mà về đến nhà lại thèm cảnh phồn hoa đô thị

Bao đêm trằn trọc nằm suy nghĩ

Yêu quê! mình sẽ làm được gì? Lại cất bước ra đi.

H3TDNA

(*) Đề từ : Lời thơ Chế Lan Viên

Bài 3 :

NGU NGƠ TRẺ NHỎ

Thửơ bé thơ, tôi ngu ngơ đến lạ

Thích trước nhà mình xuất hiện một dòng sông

Nước về ngập băng cả cánh đồng

Để xóm dưới đến ở nhà mình đông vui như tết

Gấp thuyền giấy thả theo dòng nước xiết

Vòng xoáy cuộn tròn biến mất hút về đâu

Từ nhà bếp lên nhà ngang lại có cả cây cầu

Lũ chúng tôi ngồi buông cần câu cá

Mưa từ trời dội về xối xả

Những chiếc là vàng lả tả rơi theo

Làng xóm hôm kia ai chê cảnh cheo leo

Giờ nước đến kéo làng chùng thấp xuống

Những chiếc xuồng chạy xuôi chạy ngược

Chở người đâu lũ lượt về đồi

Chiếc trực thăng bay lượn trên trời

Bọn trẻ chúng tôi nhặt đá ném theo cười khoái chí

Loa phát thanh kêu suốt ngày ầm ĩ

Dục giã mọi người đi chống vỡ đê

Bọn trẻ chúng tôi thật quá ngô nghê

Cười ngặt nghẽo khi thấy đoàn người về ướt sũng

Trên dòng nước vài ba thuyền thúng

Chở lợn, gà … và tất thảy thứ linh tinh

Vài chú gà con trông bé bé, xinh xinh

Chẳng hiểu làm sao lại nổi phình trên mặt nước

Những chú cá trong ao ngày trước

Lượn lờ vào sân, còn thỉnh thoảng đớp mồi

Chú chó nhà mình cũng tranh thủ tập bơi

Dòng nước xiết làm chú ta chới với

Thú vị nhất là chỉ vài ba cây chuối

Kết lại thành bè theo dòng nước nổi trôi

Có gia đình còn lên đó ngồi chơi

Với xung quang đống nồi niêu, bát đĩa

Đến giờ lớn lên, tôi mới bắt đầu thấm thía

Cảnh lũ lụt về, làm làng xóm xác xơ

Đói rét, ốm đau, chết chóc, lại mất mùa

Kể chuyện ngày xưa, có người bảo tôi sao ngu ngơ đến thế

Xin đừng trách tôi, bởi giấc mơ thửơ bé

Ai chẳng có một lần trẻ dại, nghĩ ngu ngơ

Đó chỉ là cách nhìn dưới con mắt trẻ thơ

Hơn một lần ngu ngơ, rồi tôi mới dần trưởng thành khôn lớn.

H3TDNA

Bài 4:

BÃO

Ánh chớp loè loé sáng soi đêm
Mưa gầm thét trời rền tiếng sấm
Gió giật rung cây, đất trời náo động
Bão!
Bão về!
Về trong cơn giông

Một khối đen bay vèo giữa khoảng không
Chạm vật cản đâm sầm vỡ vụn
Cây gãy ngọn
Xoáy lốc cuốn tròn
Mưa! Mưa vẫn tuôn!
Gió rú từng cơn rít luồn khe ngói
Nhà tốc mái
Sáng mai nhìn lại tan tác ruộng đồi
Gió điên cuồng bắt nguồn từ ngoài khơi
Biển sục sôi, dữ dội
Sóng phang mạnh vào thân tàu trôi nổi
Vỡ tan!

Ai than giữa cảnh hoang tàn
Tiếng ai gào thét giữa khói nhang mịt mờ
Bão về làng xóm xác xơ
Lòng người quặn thắt muôn bờ đau thương

H3TDNA

Bài 5:

NỖI NIỀM

Thành phố lên đèn trời trở về đêm

Trên gác nhỏ một mình tôi cô lẻ

Cất giọng nghêu ngao bài dân ca Xứ Nghệ

Gió đưa hương về lòng thấy nhẹ nhàng hơn

Vầng trăng kia có bao giờ mày chợt thấy hờn ghen

Khi mọi người bị hào nhoáng bởi ánh đèn đêm mà quên mất mày trên đó

Trăng có bao giờ mệt mỏi khi sống giữa lòng thành phố

Muốn được về quê cùng em nhỏ đùa chơi

Tiếng dương cẩm nhà ai rung tiếngnhạc lả lơi

Khiến khu phố tiêu điều càng trở nên hiu vắng

Phím đàn ngân những khúc ca trầm bổng

Chìm trong giấc ngủ dài với giấc mộng ngày mai

H3TDNA

Địa chỉ liên lạc :

Trần Thị Thanh Hoa

Phòng 501 – D9 – Khu tập thể Phương Mai - Đống Đa – Hà Nội

Điện thoại : 0983 084 037

Read more

Blog Calendar

Bài mới đăng

Ai đang xem

Hiện có 522 khách Trực tuyến

Bài viết liên quan