Blogs xem nhiều

Đăng bán xe trực tuyến

Đăng bán xe miễn phí tại autoviet.net

Đăng nhập



Bài xem nhiều

Lịch Bài viết

< Tháng 4 2009 >
Th Th Th Th Th Th Ch
    1 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30      
Nghề tay trái PDF. In Email
BLOG - Cửa sổ Blog

Nghề tay tráiBố không ủng hộ con gái thi vào trường báo, dù bố biết rằng con gái rất có khả năng trong nghề viết. Chữ "nghề" có vẻ to tát khi dùng với con gái mới 18 tuổi, còn đang lựa chọn trường đại học để thi.

Đọc những bài báo của con gái đã được đăng ở báo trung ương khi con còn học PTTH, bố cũng thấy hơi tiếc nếu con gái không theo nghề này. Đồng nghiệp của bố - cũng làm báo - đã bảo: Mới có 17, 18 tuổi thôi mà nó đã có những nhận định khá sắc sảo trong bài viết, và thấm đẫm chất nhân văn.

Con gái nộp hồ sơ dự thi vào trường như Sư phạm, Kinh tế (theo ý kiến của cả nhà), và bố không thể biết rằng con gái đã lặng lẽ nộp thêm một hồ sơ vào Phân viện báo chí (ngày đó, cách đây 14 năm, Phân viện chưa trở thành Học viện như bây giờ).

Bố không ngăn cản, nhưng bố bảo: Nghề báo vất vả lắm con ạ, nhất là với con gái (vì sau này còn gia đình, con cái). Bản thân người cầm bút phải luôn trung thực, công bằng, dám đấu tranh vì lẽ phải. Phải xông xáo, gan dạ, và luôn luôn sáng tạo… Liệu con có đủ sức theo nghề không? Và có một điều lớn nhất, con có biết là gì không? Phải luôn đặt chữ "nhân" lên hàng đầu khi cầm bút.

Con gái biết vì sao bố lo lắng như vậy. Bố viết nhiều, những bài viết hừng hực khí thế của khu công nghiệp gang thép. Thời đó, công việc thông tin viên của bố ngốn rất nhiều thời gian và trí lực. Nhưng vinh quang, và nhiều người tự hào về bố!

Con gái thiếu nửa điểm vào trường báo. Buồn một chút - vì con gái không ôn khối ngành đó. Theo học kinh tế nhưng con gái vẫn mải mê viết và viết… Thời sinh viên vẫn lĩnh nhuận bút đều, và vẫn được chúc mừng ngày 21-6. Con gái thấy vui vui…

Tốt nghiệp ngành kinh tế nhưng con gái vẫn theo nghề viết. Ba năm, con gái trải qua bao nhiêu gian truân, vất vả, chưa bao giờ say xe mà chuyến đi Tây Bắc làm phóng sự về ma tuý, vắt mình qua bao đèo dốc, con gái đã bị say xe khủng khiếp. Ba năm, con gái được gặp biết bao nhân vật, đủ mọi ngành nghề và đủ mọi vị trí trong xã hội, từ Tổng bí thư đến em bé HIV giai đoạn cuối bị bỏ rơi trong bệnh viện, từ vị giáo sư, tiến sĩ, hiệu trưởng các trường đại học cho đến các mẹ trong làng trẻ, bạn sinh viên lầm lỡ, đến các bác nông dân vất vả, nhọc nhằn.

Đọng lại và day dứt nhất với con gái, đó là những đôi mắt em thơ trong làng trẻ mồ côi, là những giọt nước mắt của người mẹ nhân từ có con tàn tật liệt giường mà vẫn tốt nghiệp đại học, là cái nắm tay của một bệnh nhân AIDS giai đoạn cuối… là mái đầu bạc của thầy với đôi mắt từ từ dâng nước khi phải ký quyết định đuổi học những sinh viên mải chơi, đánh mất cả tuổi trẻ của mình… Tất cả cứ lắng lại, để con gái cảm nhận rõ hơn ai hết rằng: giá trị cuộc sống không nằm ở sự giàu sang vật chất, mà ở sự sẻ chia, giàu có của tâm hồn. Con gái học được những điều thật quý giá mà không sách vở nào có thể dạy cho con người.

Những lá thư bày tỏ tình cảm của độc giả dành cho con gái, con gái nâng niu lắm. Nhưng có một điều, sau ba năm, chị trưởng ban đã tặng con gái một câu làm con buồn mãi: “Mình vẫn nhớ ngày nó mới vào, trông trẻ con, hai má bầu bĩnh, ấn tượng nhất là đôi mắt đen và to, nhìn xinh ghê cơ. Giờ trông chán chết!”,

Con gái biết rằng, nghề báo đã lấy đi của con nhiều thứ, nhưng cũng đã cho con quá nhiều! Có khi chỉ là lời nhận xét: “Bài viết tình cảm quá”… hoặc “Cảm ơn tác giả đã dám viết sự thật để bênh vực chúng tôi” của độc giả, nhưng với con gái, đó là món quà thật lớn và ý nghĩa mà con gái biết là không bao giờ có thể bỏ tiền ra mua được, dù giàu có đến đâu.

Giờ, nghề báo chỉ còn là tay trái, vì con gái đã làm kế toán từ sáu năm nay rồi. Nhưng chưa năm nào, con gái không nhận được bao nhiêu lời chúc mừng và hoa, và quà tặng dịp 21/6. Điều đó đủ để tự hào chứ Bố?!

Đào Quỳnh Nga.


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Tư liệu

Ai đang xem

Hiện có 514 khách Trực tuyến