Blogs xem nhiều

Đăng bán xe trực tuyến

Đăng bán xe miễn phí tại autoviet.net

Đăng nhập



Bài xem nhiều

Lịch Bài viết

< Tháng 10 2006 >
Th Th Th Th Th Th Ch
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 26 27 28 29
30 31          
Hạnh phúc sau "bão" PDF. In Email
BLOG - Cửa sổ Blog

Hạnh phúc sau "bão"Những tháng ngày sau khi con ra đời tôi bị stress nặng nề: vì mệt mỏi, vì không có kinh nghiệm nuôi con, vì anh chồng lóng ngóng, vì đã quen bay nhảy mà lại phải ở nhà suốt mấy tháng trời… Tôi tự trách mình sao lại dại khờ lấy chồng sớm thế.

Tôi thuộc tuýp ngưởi phu nữ năng động, cầu tiến và khát khao thành công trong sự nghiệp như bất kỳ một trang nam nhi nào. Tôi đã phải luôn phấn đấu từng ngày một vì tương lai phía trước, vì một tuổi thơ thiếu cơm ăn áo mặc và vì lời thề là sẽ không để bất kỳ ai dám khinh thường gia đình mình. Tôi làm việc và học tập không biết mệt mỏi và dĩ nhiên chuyện chồng con đối với tôi là một điều rất xa vời.

Thế rồi tôi gặp anh, trong lớp học Anh văn của mình. Vẻ chững chạc, tự tin của một người từng trải cộng với khả năng hoà đồng của anh làm tôi tin tưởng, tôi xem anh là một người anh nhiệt tình trong nhóm và rồi bị anh thuyết phục lúc nào không biết nữa. Đến tận bây giờ tôi cũng không biết là tại sao ngày ấy mình lại đồng ý lấy anh, một cô gái là niềm mơ ước của bao người lại lên xe hoa với một người rất ư là bình thường, lại còn lớn hơn mình đến 14 tuổi. Tôi đã về làm vợ anh như thế. 25 tuồi, yêu chồng và yêu sự nghiệp như nhau.

Tôi vẫn đi học thêm những gì tôi muốn vẫn tụ tập với lũ bạn hồi đại học vào cuối tuần… Ồ, lấy chồng sướng thế mà sao mọi người cứ than vãn nhỉ!

Rồi thì tôi nhận ra là cả gia đình chồng mong chờ rằng tôi sẽ sớm sinh con, vì nhà anh quá ít con cháu, và vì anh đã lớn rồi. Khỏi phải nói là tôi đã đấu tranh tư tưởng như thế nào trước quyết định có em bé. Có con đồng nghĩa với việc tôí phải tạm dừng mục tiêu phấn đấu cho sự nghiệp của mình, từ bỏ những cuộc vui với bạn bè ít nhất là một năm khi mà em bé còn nhỏ quá, từ bỏ một loạt những áo đầm đẹp mà tôi vừa sắm khi mới cưới… Rồi thì tôi vẫn quyết định có con.

Chín tháng mang thai mọi thứ với tôi cũng không thay đổi là mấy vì tôi không bị nghén hơn nữa tôi được ưu ái mọi thứ từ anh và cả gia đình.

Ngày con chào đời, một cảm giác rất kì lạ xuất hiện trong tôi, sao mà tôi lại có thể tạo ra được một sinh linh như thế, ồ con mình đây ư, hai mắt tròn xoe nhìn mình, cái mũi be bé, cái miệng xinh xinh chép chép thèm sữa…

Những tháng ngày tiếp theo là một chuỗi những vất vả chăm con. Tôi chưa bao giờ bị stress đến thế: vì mệt mỏi, vì không có kinh nghiệm nuôi con, vì anh chồng lóng ngóng không biết chia sẻ việc chăm em bé như thế nào, vì đã quen bay nhảy mà lại phải ở nhà suốt mấy tháng trời… Tôi tự trách mình sao lại dại khờ lấy chồng sớm thế, sao lại phải vì anh mà sinh con để bây giờ khổ thế này trong khi ngoài kia đám bạn đang dung dăng dung dẻ. Tôi nhận ra hạnh phúc không chỉ toàn màu hồng.

Rồi thì những vất vả cũng quen dần đi, thiên thần của tôi ngày một lớn, con bắt đầu biết nghe mẹ nói chuyện, biết cười khi chơi đùa, biết đòi đi chơi, biết lật, biết bò…Tôi nhớ con lắm, nhớ mọi lúc, mọi nơi, kể cả lúc ở ngay bên cạnh con cũng thế. Tôi nhớ đôi mắt đen lay láy của con, nhớ cái miệng cười, nhớ bàn tay mũm mĩm. Đối với tôi ở gần con không biết bao nhiêu là đủ. Và tôi mắc hội chứng… nghiện con, như lời anh, và anh cũng vô cùng hạnh phúc vì điều đó.

Người ta nói ”sinh con mới hiểu lòng cha mẹ” quả thật rất đúng, tôi bây giờ mới cảm thấy thương ba mẹ mình như thế nào. Và mỗi lần nhìn những đứa trẻ lang thang ngoài đường, tim tôi lại nhói đau, cái cảm giác mà trước kia chỉ là tội nghiệp. Kể từ đó, trong túi xách tôi lúc nào cũng có những hộp sữa tươi nho nhỏ, và tôi hay dừng xe sát lề ở các ngã tư, vì tôi biết chưa hẳn các em đã được một bữa no sau một ngày vất vả trên phố như thế. Nụ cười của các em làm tôi cảm thấy ấm áp vô cùng.

Thiên thần của tôi chỉ mới 8 tháng tuổi, tôi sẽ còn một quãng đường rất dài, rất vất vả để dẫn con đi nhưng tôi hạnh phúc vì điều đó.

Cảm ơn anh vì lúc nào cũng ở bên cạnh em.

Cảm ơn những tháng ngày ác mộng đã cho tôi biết được hạnh phúc hôm nay là như thế nào.

Trich tu nhat ky cua me Thuyen cho be Kem


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Tư liệu

Ai đang xem

Hiện có 517 khách Trực tuyến