Đăng nhập



Bạn đọc mới gửi

Ước gì anh đã không "tự do" PDF. In Email
BLOG - Cửa sổ Blog

Ước gì anh đã không "tự do"Sài Gòn năm 2004, từ lúc chia tay, những tháng ngày đầu anh vẫn như một đứa trẻ, vẫn vui đùa cùng bạn bè, hí hửng vì đã được tự do, muốn làm gì làm. Đó là cảm giác của những thằng con trai như anh khi chia tay người yêu.

Khi không còn em nữa anh dành hết thời gian rảnh cho bạn bè và bắt đầu một tình yêu mới. Anh không còn nhớ khi mới lên Sài Gòn ai đã chăm sóc anh khi bệnh đậu mùa, ai giặt đồ, nấu cơm, những lúc buồn nhớ nhà biết ai mà tâm sự ngoài em, thật sự không còn gì trong đầu anh lúc chia tay em.

Mãi tới khi anh về quê và mẹ anh ngồi lại nói chuyện muốn cưới vợ cho anh, anh chỉ cười không nói gì hết, vì anh biết chắc là mọi việc sẽ như vậy. Đêm đó anh ngủ không được, không phải vì gần có vợ vui quá ngủ không được mà bắt đầu từ đêm đó những kỷ niệm về em từ đâu trở về như một cơn ác mộng. Anh không ngừng nhớ về em mỗi tối, mà những lúc đang chạy xe ngoài đường chợt nhớ tới em, nhiều khi vô tình nghe những bản nhạc mà em thích anh ngồi nghe đi nghe lại gần 3 tiếng như người chết rồi vậy đó, những lúc đó anh muốn gặp em ngay lập tức.

Mới đây mà đã 5 năm rồi còn gì, sao em vẫn chưa có người con trai nào bên cạnh, em đã từng nói với anh là tim em đã hóa đá, nhưng anh không tin như vậy, dầu gì em cũng là con gái. Không còn bên em nữa nhưng anh vẫn thấu được tình yêu của em dành cho anh. Anh được an ủi phần nào khi từ lúc xa nhau em rất mạnh mẽ. Mình xa nhau không phải để quên, mà xa nhau giờ đây anh yêu em nhiều hơn anh tưởng. Ước gì ở một nơi nào đó chỉ có anh và em, anh sẽ làm những gì có thể cho em để lòng anh được nhẹ nhàng. Nhưng đó mãi chỉ là điều ước.

Hugo


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Bài mới đăng

Ai đang xem

Hiện có 541 khách Trực tuyến

Bài viết liên quan

Lịch Bài viết

< Tháng 5 2007 >
Th Th Th Th Th Th Ch
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31