Video Clip

Đăng nhập



Tản văn
Cuối năm - người xa xứ PDF. In Email
Đời sống Văn học - Tản văn
Bao giờ cũng thế, như đã thành lệ rồi, cứ đến cuối năm, nỗi lòng người xa quê lại lâng lâng khó tả. Người quê gần đã thế, người quê xa lại càng xốn xang hơn. Một cảm giác nhớ nhung trào dâng trong lòng và cảm giác đó chỉ có những người đã ít nhất một lần xa quê mới thấu hiểu.
 
Chiều xôn xao PDF. In Email
Đời sống Văn học - Tản văn
Chiều bâng khuâng nhạt nắng, mây lơ thơ bay theo những cơn gió về nơi phương trời nào xa lạ. Đôi khi trong cái lằng lặng ấy, trong cái xa thẳm của chiều thu ấy ta lại lắng nghe rõ những tiếng xôn xao thầm thỉ của cuộc sống, có khi nghe từng giọt, từng giọt… yêu thương. Xa xa, khói bếp nhà ai bên xóm nhỏ, bàn tay chị dịu dàng đang chăm lo từng phút giây đầm ấm cho một ngày yêu thương. Đôi khi hạnh phúc với chị cũng mộc mạc lắm, một bữa cơm chiều sum vầy đạm bạc sau một ngày vất vả, một nụ cười, một câu nói yêu thương, một màu áo mới để chị khoe với chồng… và cũng có khi chỉ cần nhìn nhau thôi để cảm nhận hạnh phúc. Anh công nhân tan sở cũng đang vội vã trở về nhà, hôm nay anh vui lắm vì mới được nhận lương tháng vừa rồi, tháng lương đầu tiên kể từ ngày anh đi làm ở khu công nghiệp mới. Món quà nhỏ anh giấu kín mua về tặng vợ, lòng anh phơi phới rộn ràng, chắc vợ anh sẽ rất vui. Từ dạo cưới nhau hơn một năm rồi đây là lần đầu tiên anh mua quà tặng vợ, nghĩ đến đây anh bỗng thấy lòng bồi hồi trào dâng một nỗi thương vợ, một thoáng ngập ngừng khi thấy chị ra đón anh trước ngõ, vẫn cái cảm giác thẹn thùng như ngày xưa mới yêu nhau. Cô áo trắng ơi hát gì thế, trường tan trên mấy lối về, tà áo dịu dàng trong gió thu bay. Em về đâu nơi xóm nhỏ, đồng quê vào thu thơm hương lúa, bên sông êm ả những cánh cò, đàn trâu nhởn nhơ gặm cỏ, tiếng sáo diều xa xa. Em về đâu, bàn chân chẳng nỡ bước vội vàng, chiều nghiêng nghiêng nắng xanh xao câu em hát, ước mơ điều gì em biết không ?… Em về đâu, em về đâu! … Chiều xôn xao, mỗi chiều qua là thêm một chiều kỷ niệm. Ta lắng nghe âm thanh cuộc sống, ta lắng nghe bao ký ức vọng về. Có khi ta nhớ đến một ai đó, một điều gì đó, nỗi nhớ bùng lên dữ dội như những tia nắng bừng sáng cuối chiều rồi lằng lặng chìm xuống, chìm xuống nhẹ nhàng cùng với màn đêm yên lắng. Cũng chỉ phút giây đó thôi cho một người, một kỷ niệm… rồi tất cả lại trở về với đời ta nhẹ nhàng. Một thoáng, một thoáng... Chiều xôn xao!
 
Mơ Thu Hà Nội ! PDF. In Email
Đời sống Văn học - Tản văn
Mơ Thu Hà Nội ! "Có ai bỏ mùa thu đi xa lắm, tà áo xưa, làn tóc xưa…. Bụi thời gian chưa thể xóa mờ !"(Giấc mơ của ThụCT) Tôi tỉnh giấc, giấc mơ buồn nhẹ nhàng tan theo, hóa ra mới là nửa đêm, tôi với chiếc điện thoại trên đầu giường mở ra xem, có một tin nhắn : "...Nghe anh nói em có thể tưởng tượng ra cả bầu trời thu Hà Nội, em muốn nghe giọng anh...".
 
Chiều xôn xao ! PDF. In Email
Đời sống Văn học - Tản văn
(VietSpirit - Tản mạn chiều cuối tuần Hải Dương) Chiều bâng khuâng nhạt nắng, mây lơ thơ bay theo những cơn gió về nơi phương trời nào xa lạ. Đôi khi trong cái lằng lặng ấy, trong cái xa thẳm của chiều thu ấy ta lại lắng nghe rõ những tiếng xôn xao thầm thỉ của cuộc sống, có khi nghe từng giọt, từng giọt…yêu thương. Xa xa, khói bếp nhà ai bên xóm nhỏ, bàn tay chị dịu dàng đang chăm lo từng phút giây đầm ấm cho một ngày yêu thương. Đôi khi hạnh phúc với chị cũng mộc mạc lắm, một bữa cơm chiều sum vầy đạm bạc sau một ngày vất vả, một nụ cười , một câu nói yêu thương, một màu áo mới để chị khoe với chồng…và cũng có khi chỉ cần nhìn nhau thôi để cảm nhận hạnh phúc. Anh công nhân tan sở cũng đang vội vã trở về nhà, hôm nay anh vui lắm vì mới được nhận lương tháng vừa rồi, tháng lương đầu tiên kể từ ngày anh đi làm ở khu công nghiệp mới. Món quà nhỏ anh giấu kín mua về tặng vợ, lòng anh phơi phới rộn ràng, chắc vợ anh sẽ rất vui. Từ dạo cưới nhau hơn một năm rồi đây là lần đầu tiên anh mua quà tặng vợ, nghĩ đến đây anh bỗng thấy lòng bồi hồi trào dâng một nỗi thương vợ, một thoáng ngập ngừng khi thấy chị ra đón anh trước ngõ, vẫn cái cảm giác thẹn thùng như ngày xưa mới yêu nhau. Cô áo trắng ơi hát gì thế, trường tan trên mấy lối về, tà áo dịu dàng trong gió thu bay. Em về đâu nơi xóm nhỏ, đồng quê vào thu thơm hương lúa, bên sông êm ả những cánh cò, đàn trâu nhởn nhơ gặm cỏ, tiếng sáo diều xa xa. Em về đâu, bàn chân chẳng nỡ bước vội vàng, chiều nghiêng nghiêng nắng xanh xao câu em hát, ước mơ điều gì em biết không ?…Em về đâu, em về đâu! ...Chiều xôn xao, mỗi chiều qua là thêm một chiều kỷ niệm. Ta lắng nghe âm thanh cuộc sống, ta lắng nghe bao ký ức vọng về. Có khi ta nhớ đến một ai đó, một điều gì đó, nỗi nhớ bùng lên dữ dội như những tia nắng bừng sáng cuối chiều rồi lằng lặng chìm xuống, chìm xuống nhẹ nhàng cùng với màn đêm yên lắng. Cũng chỉ phút giây đó thôi cho một người, một kỷ niệm…rồi tất cả lại trở về với đời ta nhẹ nhàng. Một thoáng, một thoáng...Chiều xôn xao !
 
Một Thoáng Việt Nam - Việt Hà PDF. In Email
Đời sống Văn học - Tản văn
Một Thoáng Việt Nam - Việt Hà Những chuyến bay mang lại niềm vui xum họp! Nửa đêm điện thoại còn reo vang. Tôi lồm cồm bò dậy, nhấc máy. - Ai đấy? - Thu đây! Em đây! Người đầu dây vừa nói vừa thở – Khiếp! Ngủ gì sớm thế? - Mới 2 giờ sáng, thưa tiểu thư.
 
<< Bắt đầu < Lùi 1 2 3 4 5 6 Tiếp theo > Cuối >>

Trang 2 của 6

Ảnh mới

Màu thời gian Màu thời gian

Tư liệu

Ai đang xem

Hiện có 506 khách Trực tuyến