Trang chủ - Văn Nghệ Chủ Nhật

Đăng nhập Đăng ký Điều chỉnh
Email In PDF.

Chiều không anh

Chiều không anhBỏ lại sau lưng những ồn ào, hối hả của Sài Gòn náo nhiệt. Em một mình lặng lẽ đến bờ sông... Đó là những chiều buồn và nhớ anh da diết, em chạy xe trong vô định và vô tình lạc đến nơi đây. Rồi từ đó, con sông này luôn là nơi lắng nghe và vổ về những nổi nhớ trong em.

Đó là những buổi chiều, bầu trời bàng bạc những áng mây, em thầm mong có anh bên cạnh. Được tựa đầu vào vai anh, được nhìn và được nghe anh nói

Đó là những buổi chiều chạy xe trên con đường ngạt ngào hương hoa Sữa, lại cồn cào một nổi nhớ về anh. Anh từng nói “ Đa số những loài hoa màu trắng nở về đêm đều có hương rất thơm..”

Đó là những buổi chiều em trải lòng mình theo những tình khúc xa xưa, những bản tình ca sâu lắng, bỗng thấy lòng nhớ anh quá đỗi.

Không dể dàng gì gặp được người cùng hòa điệu với mình chung một nhịp như thế phải không anh? Em yêu anh là yêu chính con người của anh. Anh hợp em trong tính cách, anh đồng điệu cùng em trong sở thích. Em yêu nụ cười của anh rất duyên và ấm áp. Em thích nhìn sâu vào đôi mắt anh, đôi mắt có hồn, thiết tha triều mến.

Mỗi con phố em qua, mỗi con đường em đến đều dõi mắt mong chờ được thấy bóng hình anh.

Sài Gòn mưa buồn lắm, gió từ mặt sông mang theo hơi lạnh em vẫn không hay cơ thể mình đang buốt giá, bổng giật mình nghe mặn chát ở bờ môi.

Bến vắng chiều nay trơ trọi bóng hình em.....

Hoa Mai Trắng

Add comment

Chúng tôi chỉ đồng ý hiển thị các lời bình bằng Tiếng Việt có dấu

Security code
Refresh

Video mới chia sẻ

 

Lời yêu mới...

Bạn đọc đang trực tuyến

    0 Thành viên và 245 Khách đang trực tuyến