Trang chủ - Văn Nghệ Chủ Nhật

Đăng nhập Đăng ký Điều chỉnh
Email In PDF.

Em sẽ trả anh về với chị

Em sẽ trả anh về với chịEm quyết định viết nên những dòng chữ này thật chẳng dễ dàng gì? Nỗi đau, sự giằn vặt, cảm giác tội lỗi lại ùa về cấu xé tim gan em. Nhưng em phải nói, cứ để mãi trong lòng bức bối, ngột ngạt lắm.

Năm cũ sắp trôi qua, đồng nghĩa với tuổi ba mươi của em đang cận kề. Cái tuổi đã đủ chín chắn để nhìn nhận và quyết định mọi chuyện. Em sẽ bước ra khỏi cuộc đời anh và tầm ngắm của chị. Em sẽ gói gém cái quá khứ đau buồn cho anh- người đàn ông đầu tiên đã mang đến cho em cái cảm giác được yêu thương và đớn đau nó như thế nào?

       Không thể dối lòng rằng em rất yêu anh, và cảm giác hạnh phúc thật sự khi ở bên anh. Để rồi khi biết anh đã là của chị, đã thuộc về quyền sở hữu của bọn trẻ, cho em biết đến cảm giác tội lỗi đớn đau đến nhường nào? Ngày xưa, em đã từng thầm cám ơn số phận đã mang anh đến cho em- người đàn ông đỉnh đạc, đường hoàng và rất tâm lý. Em đã yêu anh, tình yêu đầu đời. Và cứ thế ngụp lặn trong đắm say, hạnh phúc mà không hề hay biết có chị, có tụi nhỏ. Anh cũng đã đưa em về nhà gặp mẹ và được sự đồng ý của mọi người. Mãi sau này em mới biết họ đang âm thầm tìm cách trối bỏ chị. Cái quá khứ đau buồn của chị phải chăng là nguyên nhân họ không ưng thuận khi chị về ở với anh. Họ còn nghi ngờ cả thằng cu Bắc không phải là cháu họ. Nhưng em mặc kệ, với em chị là người phụ nữ vĩ đại, nhân hậu. Chính sự nhẫn nhịn, cam chịu của chị đã thức tỉnh em, kéo em về với thực tại. Chị đã dạy cho em biết “ hạnh phúc là đấu tranh ” nhưng không đồng nghĩa với “giành giật”. Dẫu để nhận ra điều đó, em đã đổi bằng máu, nước mắt cùng với nỗi đau sẽ chẳng bao giờ nguôi ngoai trong em chị ạ!

       Ngày em biết mình có thai thì cũng là ngày anh cho em biết về chị và bọn trẻ. Em bàng hoàng, choáng váng. Cảm giác nhục nhã ê trề…lúc ấy em chỉ muốn chết quách đi cho xong. Nhưng tình mẫu tử đã kéo em về…em hận mình, hận anh, hận mẹ của anh, người mà chị hàng ngày gọi là mẹ chồng ấy. Bà ta thật độc ác. Tại sao… tại sao cái ngày anh đưa em về ra mắt cả nhà, bà ta không nói cho em biết chứ. Cả chị Thơm, chị Quý và  anh Hùng nữa, sao mọi người lại dối em. Tại sao…tại sao…tại sao chứ?  Em hận em, phải chi lúc ấy em tỉnh táo tìm hiểu kỹ lưỡng thì đã không có kết cục ngày hôm nay, em cũng không phải từng ngày, từng giờ gặm nhấm nỗi đau ê trề. Nhưng em đã bị hai chữ tình yêu làm cho mê muội, mờ mắt chị ạ.

          Ngày anh dắt cu Nam lên và tuyên bố hùng hồn, nó sẽ ở với chúng mình. Em không phản đối, có nghĩa là em đã ngầm đồng ý. Em quyết định sẽ cứ sống  như vậy nếu không có cái ngày chị bồng thằng cu Bắc lên nhà. Nhìn dáng hình còm cỏi đến tội nghiệp của chị. Được tận mắt chứng kiến cảnh hai đứa trẻ gây thơ nô đùa bên nhau em đã động lòng trắc ẩn. Lúc ấy Em đã không cầm được lòng khi nghe cu Nam hỏi mẹ

-        Sao mẹ không đưa em lên đây sống cùng. Ứ ừ, con muốn ngủ với cả bố và mẹ. Con không muốn ngủ với cô đâu…

Sống mũi cây xè, em đã vờ đi nơi khác để khóc cho thỏa. Chị và cu Bắc đi rồi. Nam đòi theo, nó bắt đền tìm mẹ và em về cho nó. Từ hôm đó trong đầu của một đứa bé sáu tuổi hình như đã lờ mờ hiểu ra căn nguyên dẫn đến sự chia lìa. Nó ghét em…không ngủ chung và không cùng ăn khi có em….cuộc sống cứ thế tiếp diễn cho đến khi giọt máu em đang mang trong bụng đến tuần thứ bốn. Em quyết định trả anh về cho chị và các con. Dù sao em cũng chỉ đau có một mình, giọt máu chưa định hình bốn tuần tuổi chắc là nó chưa biết đến cái cảm giác của sự chia lìa như cu Nam. Sau cái ngày tưởng chừng như chết được ấy. Em đã quyết tâm ôn thi đại học, thật may là em đã vừa đủ điểm để đậu. Thi thoảng anh vẫn gặp và quan tâm đến em và em vẫn âm thầm đón nhận trong sự giằn vặt. Đã năm năm rồi, cu Nam giờ đã học lớp sáu, Cu Bắc lên lớp 3. Em vừa tốt nghiệp hồi tháng sáu. Khi em viết những dòng này cũng là lúc em vừa thực hiện thành công cuộc trốn chạy. Giờ em đang đi trên con đường không có anh, không có chị và bọn trẻ. Đó là cách duy nhất để em có thể trả anh về cho chị.

         Tuổi ba mươi, em quyết định làm lại từ đầu. Tuổi ba mươi em đi con đường của riêng em, tuy hơi muộn mằn nhưng em thấy mình thanh thản. Hãy sống tốt như chị đã và đang sống chị nhé! Hãy giữ anh cho thật chặt, đừng để anh vụt khỏi tầm tay một lần nữa nghe chị. Em sẽ cố gắng, nhưng em cũng không chắc nếu chị cứ để cho anh đến bên em thì em cũng không biết mình có còn đủ tỉnh táo để trả anh về cho chị như quyết định của em năm năm về trước. Tuy là không chính thức nhưng em đã trả anh về cho chị. Bằng mọi giá đừng bao giờ để anh tuột khỏi tầm ngắm một lần nữa chị nhé! Hãy sống thật tốt để cuộc trốn chạy của em không vô nghĩa. Đừng lo cho em, em vẫn sống tốt có một công việc ổn định đúng với chuyên môn mà em đã học. Rồi em sẽ có cho mình một tổ ấm, tổ ấm ấy là của em và do em khổ công gây dựng chứ không phải là giành trên tay của một kẻ yếu thế hơn mình. Cám ơn chị, người phụ nữ đã giúp em nhận ra điều ấy!

Phương Tâm
Thanh Đa – Bình Thạnh – TPHCM


bài mới hơn:
bài cũ hơn:

Add comment

Chúng tôi chỉ đồng ý hiển thị các lời bình bằng Tiếng Việt có dấu

Security code
Refresh

Video mới chia sẻ

 

Lời yêu mới...

Bạn đọc đang trực tuyến

    0 Thành viên và 119 Khách đang trực tuyến
    buy cialis or generic tadalafil купить диплом фармацевта купить дипломы о высшем купить диплом бакалавра