Yêu anh là ước vọng cả đời em

Yêu anh là ước vọng cả đời emEm ước rằng anh có 2 phiên bản để ngày mai em sẽ gặp một người như thế. Em sẽ yêu anh ấy bằng tất cả sự trưởng thành và trải nghiệm của mình.

Năm đó em 25 còn anh đã 36, anh hơn em đến 11 tuổi, bằng tuổi chú em nhưng em vẫn kết bạn với anh, lý do đầu tiên rất vớ vẩn vì anh có tên giống mối tình đầu của em. Vào thời điểm đó, em đã chia tay mối tình đầu 3 năm rồi nhưng dù sao cậu ấy vẫn là thứ duy nhất có trong tim em thời bấy giờ. Mối tình học sinh kéo dài 8 năm với bao buồn vui và sóng gió, vậy mà đến cuối đường cũng buông tay để mặc đời cho số phận. Thế là 2 con người đi về 2 hướng khác nhau. Nhưng đó là chuyện của mấy năm về trước chứ không phải bây giờ. Không biết từ lúc nào cái tên ấy bị thay thế bởi anh.

Trong tâm thức em chẳng bao giờ có mục tiêu hay tiêu chí gì về chọn người yêu hay người chồng, chỉ đơn giản là con người đó hiểu và cho em một cuộc sống vui vẻ. Ngày đó anh hỏi em "Nếu em lấy chồng thì sẽ làm thế nào để báo hiếu cha mẹ mình"? Lần đầu tiên có người đàn ông hỏi em câu đấy, nhưng em hài lòng và ngưỡng mộ vô cùng. Thật ấm áp, sâu sắc, bởi em luôn yêu quý ba mẹ hơn bất kỳ điều gì khác.

Hình như anh cũng rất vừa ý câu trả lời của em rằng "Em không giỏi nói nhưng tin mình sẽ làm được". Đến hôm nay những gì nói ra em vẫn nhớ, vẫn làm được, không hề thay đổi. Bởi em luôn tin chỉ cần có tình yêu và sự chân thành em sẽ có đủ sức mạnh để làm tốt tất cả mọi thứ mà em mong muốn. Chỉ là anh không đủ kiên nhẫn để nhìn nhận điều đó, anh không đủ dũng khí để bước qua thử thách một lần nữa. Sự tổn thương và ám ảnh về quá khứ trong anh quá lớn mà em lại chẳng xua tan nó đi được. Em nghĩ mình cần cố gắng gấp trăm lần ngày ấy để chạm vào trái tim anh và xoa dịu nó.

Đã lâu rồi từ ngày anh nói chúng ta nên dừng lại, ai cũng hỏi lý do chúng ta chia tay nhưng em chỉ cười vì thật lòng không biết. Ba nghĩ em trẻ con nũng nịu nên anh giận em bỏ đi. Lúc ấy nước mắt em chảy không kìm nén được. Mẹ bảo chắc anh chê em không xứng nên anh rút lui. Lâu rồi em không còn muốn tìm hiểu lý do ấy nữa, bởi dù là lý do gì thì anh cũng muốn bước ra khỏi cuộc đời em như cái ngày anh đến. Nó nhanh chóng như một cơn gió quét qua, để lại cho em một đống ngơ ngác và hoang tàn mà đến bây giờ em vẫn chưa thu dọn hết được.

Yêu anh vẫn là ước vọng cả đời em. Nếu có một điều ước, em sẽ chẳng ước thời gian quay trở lại bởi vì vào thời điểm đó em vẫn ngốc như thế, chả được như bây giờ. Em ước rằng anh có 2 phiên bản để ngày mai em sẽ gặp một người như thế. Em sẽ yêu anh ấy bằng tất cả sự trưởng thành và trải nghiệm của mình. Lúc ấy em sẽ có hạnh phúc trọn vẹn hoặc như bây giờ em vẫn hạnh phúc đấy thôi. Chỉ cần biết anh sống khỏe mạnh và tốt đẹp với Tít, vậy là đủ với em.

Nga.

JoomShaper