Đồi thông kỷ niệm

banhocĐồi thông hun hút gió, càng lên cao những cánh hoa mai càng se lại...Gió thật lạ kì qua bao lớp áo mà dường như vẫn xoáy sâu vào lòng người cái lạnh tê tái...

"Anh ơi! bây giờ dưới đó anh có lạnh không?Xa em lâu rồi anh có còn nhớ:nhớ ánh mắt,nhớ nụ cười,bàn tay và đôi môi em?Anh nằm lại nơi đây,nơi phương trời xa xứ lạ này,anh có cảm thấy được ấm áp giữa dòng kỷ niệm của chúng ta?

Mới một năm thôi, à, không,đã một năm rồi anh nhỉ em mới quay về nơi đây để tìm lại anh. Anh có tha thứ cho em không khi em đã không vâng lời anh mà tìm về chốn cũ,người xưa...

Đồi thông bây giờ im ắng quá,dường như đồi thông này là của riêng chúng mình anh nhỉ!Em nhớ...dù em đã cố quên!Em mang đến đây cành mai vàng loài hoa mà em yêu thích.Em để lại nơi đây như tình em vẫn mãi giành cho anh!Em biết mai vàng không thích hợp với chốn này nhưng em cũng biết anh sẽ tiếp thêm cho nó những nguồn sinh lực mới phải không anh!

Anh có còn yêu em nữa không?Có bên em mỗi buổi chiều trống vắng?Người ta có còn ai nhìn thấy đôi tình nhân cùng dạo bước bên nhau trong hương sắc tình yêu,trong ái ân tình nồng,trong hạnh phúc lứa đôi không anh?Biết bao giờ em mới lại được cầm tay anh dạo bước,biết bao giờ em mới được ngả đầu vào bờ vai anh!Khuân mặt và bóng dáng anh vẫn còn nguyên vẹn trong con tim và trí nhớ em!Em yêu anh nhiều!Em muốn được đi lại con đường xưa mình cùng chung bước để tìm lại anh với tất cả mối tình đầu anh ơi!Hãy luôn mỉm cười với em anh nhé!Nụ cười của anh là lời nói,là tình yêu,là hạnh phúc,là tất cả của anh dành cho em.

Mùa thông rụng năm qua anh có còn nhặt tặng em quả thông nào nữa không?Mỗi năm khi mình đến đây anh đều tặng em một quả thông mà anh tự tay nhặt,anh còn nói rằng quả thông năm nay sẽ lớn hơn năm trước như tình yêu anh dành cho em,mai này dù chúng ta vẫn cùng chung lối cũ hay mỗi người một ngả thì mỗi năm anh vẫn sẽ đến đây để nhặt thông rơi tặng em.Quả thông năm nay lớn bằng từng nào hả anh?Anh ơi duyên mình dở dang làm con tim em tan nát.Đồi thông còn reo hay chỉ xào xạc dư âm của tình yêu.Anh ra đi rồi để lại mình em đơn côi bước nhỏ giữa dòng đời hiu quạnh.Sao không sống bên cạnh em,để ngày ngày em được ngồi cùng anh,được nói chuyện với anh,được mang tặng anh những bó hoa tươi thắm và được nhổ đi những loài cỏ dại mọc trên mộ anh...Sao không sống bên em bằng con người thật mà chỉ là những hình ảnh của em trong quá khứ xa xôi!Anh ơi!em biết mình đã quá ích kỷ khi nói như vậy nhưng xin anh hãy hiểu cho con tim em,con tim luôn mang nỗi nhớ một thời anh ơi!" 

Mai Hải Đông