Trang chủ - Văn Nghệ Chủ Nhật

Đăng nhập Đăng ký Điều chỉnh
Email In PDF.

Chuyện nhà Jean (6)

Ngày hôm sau, cả lũ chúng tôi đều sốt 39 độ, ba và mẹ phải lần lượt đi khắp phòng xúc từng thìa thuốc cho chúng tôi.

Tôi có cảm giác như bị nhét bông vào tai, những dòng chữ trên cuốn truyện “Câu lạc bộ năm người” như đang nhảy múa trước mắt. Có lẽ tôi đã ngủ gần hết một ngày.

Khi tôi tỉnh dậy, Jean-A nhảy chồm chồm trên giường tôi, kêu la ầm ĩ. Hắn huơ chiếc tay áo pyjama trống không trước mũi tôi vì cánh tay hắn đã nhét vào bên trong người cho ấm:

- Nhìn này! Ôi bàn tay của ta! Nó đã bị đóng băng rồi.

Tôi nói:

- Thế thì tốt rồi. Như thế anh đỡ phải cho ngón tay vào ngoáy mũi.

Hắn lăn lộn trên giường, mặt nhăn nhó và rên rỉ.

- Cụt tay! Ta là người cụt tay! Phải lắp bàn tay bằng đường vào chỗ cụt đầy máu này...

Ba tôi bất ngờ đi vào phòng, chìa cho chúng tôi mỗi đứa một cái nhiệt kế. Chúng tôi chui tọt vào trong chăn để cặp nhiệt độ.

Ba nói:

- Trung bình là 38,2 độ. Hạ nhiệt rồi. Ba đã nói với các con rồi mà, không gì tốt hơn không khí khô lạnh và trong lành của vùng núi. Ngày mai tất cả chúng ta sẽ đi xuống dưới ăn mừng lễ Giáng sinh.

Ba tôi khỏe như lực sĩ.

Vào đêm Giáng sinh, phòng ăn trong khách sạn chúng tôi có cả thảy bốn mươi người. Jean-A và tôi, vì thuộc nhóm lớn nên được xuống dưới một chút để ăn tối. Trong bữa ăn có món gà tây om hạt dẻ, một chiếc bánh Giáng sinh hình bó củi cứng đơ thật khó nuốt. Jean-A sốt đỏ người, còn tôi đầu óc quay cuồng, tôi có cảm tưởng như cây thông trang hoàng trong phòng của khách sạn như sắp đổ ụp vào đĩa ăn của chúng tôi.

Ăn xong, chúng tôi lên tầng đi ngủ. Một tối Giáng sinh thật kỳ cục, nhưng ba mẹ tôi vẫn có một buổi tối vui vẻ cùng ông bà Vuillermoz, những người bạn mới của họ.

Ông bà Vuillermoz đến khách sạn Đỉnh Vàng này từ bốn mươi năm nay. Có thể vì vậy mà ông Vuilllermoz có thể ngồi ung dung trong nhà hết ngày này qua ngày khác nhưng vẫn tư vấn cho những người đi trượt tuyết về thời tiết. Bà Vuillermoz lúc nào cũng ngồi trên một chiếc ghế đệm, gần cửa sổ trong phòng của khách sạn. Bà ấy luôn tay đan những đôi tất, đôi găng tay bằng len. Sau đó, bà đóng gói tất cả những sản phẩm của mình rồi gửi cho trẻ em nghèo ở Togo.

Bà Vuillermoz rất tốt bụng. Mỗi lần gặp mẹ, bà đều nói:

- Gia đình bé nhỏ của chị thật tuyệt vời làm sao! Ắt hẳn chị cũng không kém phần vất vả!

Mẹ tôi đáp lại, vẻ khiêm tốn:

- Ồ, chỉ cần có đầu óc tổ chức là đủ thôi, bà ạ.

Ba tôi rất khoái ngồi cả buổi chiều lắng nghe ông Vuillermoz diễn thuyết về bộ sưu tập hóa thạch của ông ấy. Hiện nay ông ấy đã có tới 253 mẫu, tất cả đều rất cổ xưa và được xếp đặt ngay ngắn trong những chiếc tủ kính nhỏ của nhà ông ở Paris. Ông Vuillermoz cũng là người rất tốt bụng: có mấy lần ba tôi lăn ra ngủ trước mặt ông nhưng ông cũng vẫn tiếp tục nói, như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Dẫu sao cũng chẳng có việc gì để làm bởi vì tuyết cứ rơi mãi không thôi.

Mỗi buổi sáng, ông Vuillermoz lại ra ngắm nghía kỹ bầu trời phủ đầy tuyết rồi đưa ra lời phán:

- Trời sẽ hửng lên thôi. Tôi đã nói rồi mà, trời sẽ hửng lên thôi.

Được làm quen với những người bạn mới, đó cũng là may mắn cho ba mẹ tôi. Đêm Giáng sinh chắc họ đã rất vui vẻ với nhau vì khi ba mẹ tôi lên giường tôi còn nghe lỏm được ba mẹ tôi nói thế này:

- Chỉ cần nói thêm một lời nữa thì thể nào anh cũng treo cổ ông ấy lên bằng chính chiếc đai quần của ông ta.

- Ồ không phải thế chứ, ai lại làm vậy vào đêm Giáng sinh.

Ba tôi cười rúc rích, thừa nhận:

- Đúng vậy. Chúc Giáng sinh vui vẻ, em yêu! Anh thật phục mình về ý tưởng đưa em và các con đến đây! Lũ trẻ bị ốm nên không thò mặt ra ngoài được...

Mẹ nói:

- Em rất thích Giáng sinh này. Cả bãi tuyết này, cả ngôi nhà nghỉ này. Em có cảm tưởng như đang ở trong một quả cầu bằng thủy tinh.

Ba nói:

- Dẫu sao, khi trở về, anh có thể tham gia vào một trò chơi trên đài phát thanh: anh có thể trả lời trôi chảy mọi câu hỏi về hóa thạch.

Chúng tôi vẫn đặt những đôi giày trượt tuyết theo vòng tròn trước cửa sổ cùng với một cốc sữa và một củ cà rốt dành cho đàn tuần lộc của ông già Noel.

Jean-D lo lắng hỏi:

- Liệu ông già Noel có biết địa chỉ của chúng ta ở vùng núi này không?

Jean-A nhún vai rồi cười khẩy:

- Chẳng lẽ nhóc tin là có ông già Noel hay sao?

Jean-D nói:

- Tất nhiên là em tin rồi. Em biết thừa là không có ông già Noel, nhưng em vẫn tin.

Jean-A nói:

- Ai đã nói cho nhóc biết là không có ông già Noel?

- Bạn em ở trường. Nó nói là chính bố mẹ ban đêm đã bỏ quà vào trong giày.

Jean-A hậm hực:

- Đồ dở hơi. Nếu anh gặp nó, anh sẽ cho nó biết tay.

- Tại sao cơ? - Jean-D vẫn hỏi.

- Bởi vì nó không được phép làm hỏng những những giấc mơ của trẻ em.

- Thế còn e...em, e...em có được phép không? - Jean-E lắp bắp, nó cũng vội đặt đôi giày đi trong nhà của nó vào cạnh đống giày của chúng tôi.

Jean-A vùi đầu dưới gối và nói:

- Em à? Có chứ. Bây giờ đóng cửa vào đi. Anh muốn ngủ rồi.

Ba tôi đã từng nói: quà tặng Giáng sinh năm nay chính là chuyến du lịch này. Nhưng sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tất cả chúng tôi vẫn có một món quà nhỏ trong giày.

- A! - Jean-C reo ầm lên khi lôi món quà của nó ra khỏi giầy.

Đó là một chiếc gậy cuốc bé bằng chiếc bút chì.

- Tuyệt quá! Em cũng vậy! - Jean-D cũng thích thú reo hò.

Tất cả chúng tôi đều có quà Giáng sinh là chiếc gậy cuốc có một đầu là bút chì, trên đó có thắt một dải ruy băng - nó giống hệt với chiếc mà Jean-A đã thó trong cửa hàng lưu niệm ở đỉnh Grand-Aiguille. Jean-A và tôi, cả hai nhìn nhau và đều hiểu là không nên nói gì. Chúng tôi cũng giả vờ như rất hoan hỉ mặc dù trong thâm tâm, thất vọng đến khủng khiếp. Chúng tôi làm thế cũng chỉ muốn làm ba mẹ vui lòng. Họ đang trìu mến ngắm nhìn chúng tôi.

Ba nói:

- Ồ, đó chỉ là món quà nho nhỏ, mang tính tượng trưng, bởi vì món quà thực sự là...

- Là kỳ nghỉ ở vùng núi! - Chúng tôi đồng thanh đáp.

Còn tiếp...

Chuyện nhà Jean (4)


bài mới hơn:
bài cũ hơn:

Thêm bình luận

Chúng tôi chỉ đồng ý hiển thị các lời bình bằng Tiếng Việt có dấu

Security code
Refresh

Video mới chia sẻ

 

Lời yêu mới...

Bạn đọc đang trực tuyến

  • Xem Dang Hue thông tin
1 Thành viên và 317 Khách đang trực tuyến
купить диплом фармацевта купить дипломы о высшем купить диплом бакалавра