Cùng sáng tác

  • Hãy tham gia
  • Đăng nhập
  • Bạn đọc gửi

Text-Edit2Trang Văn Nghệ Chủ Nhật - Một sân chơi cho các sáng tác trẻ, mời các bạn tham gia, hãy đăng ký tài khoản thành viên trong ít phút



Bạn đọc mới gửi

Tình yêu (2/3) PDF. In Email
TRUYỆN - Truyện hay

Những buổi chiều của tuổi trẻ, của những bản tình ca, của gió và hương của cây lá, những lời thì thầm, nụ hôn thần thánh...

… Chuyến bay không đông người, vẫn còn nhiều chỗ trống…Cô tiếp viên xinh xắn ân cần nhắc ông thắt lại dây an toàn. Ông nhận thấy ở các cô tiếp viên một sự kính trọng và âu yếm dành cho ông “ Không phải chỉ vì ta nổi tiếng mà vì ta còn là một người già”. Bất chợt, nỗi sợ hãi xâm chiếm ông, toàn thân ông lạnh toát: "Lỡ ta về không kịp? Lỡ nàng ra đi trước khi ta đến thì sao! Không, không thể…". Trong một khoảnh khắc ông cảm thấy máu đổ dồn về tim mình. Ông khó thở: "Nếu họ biết tình trạng sức khỏe của ta thì rầy rà lắm!". Ông cố ngồi thẳng người, khép lại vạt áo vét. Máy bay đang cất cánh “Chỉ là một chuyến bay ngắn thôi mà…".

Đường bay từ thành phố Hồ Chí Minh về thành phố X đã mở gần mười năm nay nhưng chưa một lần ông bay về X. Ông đã chọn TP HCM là quê hương thứ hai của mình, ông đã thật sự lìa xa X vào ngày của năm lớp 10 khi ông là một trong số ít học sinh giỏi của tỉnh lỵ nhỏ bé được nhận học bổng toàn phần sang Mỹ du học. "Ta cũng dần xa nàng từ đó!". Ông Tuân nhìn ra cửa sổ máy bay, ông đang ở trên bầu trời màu xanh ngọc tuyệt đẹp và đang hướng về quê hương với khoảng thời gian chỉ bằng một phần tám khoảng thời gian mà trước đây người ta chỉ có thể đi trên những chuyến xe chật ních người.

Ông Tuân nhắm mắt lại để hình dung những đoạn đường bộ bên dưới, những đoạn đường chỉ còn là ký ức mờ nhạt trong ông: Tân An, ngã ba Trung Lương, cầu Mỹ Thuận, Đồng Tháp, rồi huyện Chợ Mới, từ huyện Chợ Mới sẽ có một con phà đưa ông về X… Tất cả những địa danh đó chẳng khác nào một chuỗi những câu chuyện cổ tích cũ kỹ trong ký ức; nhưng bây giờ ông thèm được ngồi lại những chuyến xe đó, được nhìn những cánh đồng nối tiếp những cánh đồng, những bụi chuối, hàng dừa nối tiếp nhau như không bao giờ dứt.

***

Hồi ấy ở cái tuổi 16 háo hức ra đi, trong tâm trạng choáng ngợp trước thành công lớn lao đầu đời ông đã ngán ngẩm những chuyến xe từ quê lên thành phố "cảnh vật thật là nhàm chán, chỉ rặt một màu xanh của lá, màu nâu của đất… đường thì xa xôi! Một ngày nào đó trở về mình sẽ đi bằng máy bay". Và bây giờ ông đang bay về quê hương của mình nơi có một người mà ông đã nghĩ mình có thể dễ dàng quên. Nhưng không! Giống như đối với đứa trẻ thơ, viên kẹo đầu tiên luôn là viên kẹo ngọt ngào nhất, nàng là một kỷ niệm không thể nào quên. Trong suốt quãng thời gian dài, hơn chục năm trời học ở Mỹ, mỗi lần ông nhớ quê ông không làm sao tách hình ảnh nàng khỏi cái tỉnh lỵ nhỏ bé ấy. Nàng đã gắn liền với ngôi trường nhỏ, rợp mát tán bàng xanh, cái công viên gần trường, ở đó mỗi lần tan buổi học chiều ông và nàng hay ngồi ngắm hoàng hôn trên một cái băng đá cũ. Nếu là mùa hè, cây hoa hoàng hậu gần chỗ họ ngồi sẽ mặc sức đung đưa trong gíó những chùm hoa, ánh lên một sắc vàng rực rỡ kỳ diệu trong ráng chiều.

Những năm tháng thanh niên học tập và sống ở xứ người, ông luôn thành công trên mọi phương diện, luôn là một trong những người giỏi nhất, dễ dàng chinh phục phái nữ vì biệt tài vẽ chân dung và đánh đàn guitar. Ông dễ dàng hòa nhập vào môi trường mới, ông luôn có bạn bè vây quanh, những khuôn mặt mới con người mới, lối sống mới cứ mỗi ngày lại ào đến, cuốn ông đi và ông cũng không tìm cách cưỡng lại, hay nói đúng hơn không thể nào cưỡng lại được.

Những lần về quê thăm nhà ngắn ngủi ông bỗng nhận ra cái bản chất cô đơn cố hữu của nàng, ông bỗng nhận ra nàng khác với mọi cô gái khác. Nàng quá mong manh, hồn nhiên, hình như ngoài một hai người bạn gái thân, nàng chỉ gắn bó ông, luôn luôn tìm đến ông, ông là tất cả đối với nàng. Sau những câu chuyện ông kể cho nàng nghe ánh mắt nàng lúc nào cũng ánh lên sự ngưỡng mộ và tin yêu vô bờ. Ông đã từng hãnh diện vô cùng khi chinh phục được trái tim nàng vào năm lớp 7. Khi các bạn đang chơi đùa trong sân trường giờ ra chơi thì nàng loay hoay một mình tìm cách đập vỡ một quả bàng. Ông đã tìm giúp nàng một hòn đá để cùng đập và cả hai đã cùng ăn cái chất ngòn ngọt thanh thanh ít ỏi tìm được với tất cả niềm vui sướng của những kẻ chiến thắng. Tình bạn của ông và nàng đã bắt đầu từ những năm tháng ấy và tình yêu cũng tự nó tìm đến. Ông đã sống trong men say của tình yêu, cả thời thiếu niên và thanh niên. Mái tóc ấy, bờ vai ấy, đôi mắt tròn và trong đến nao lòng, những ngón tay thon búp măng thiếu nữ… Những buổi chiều cuối tuần ông chở nàng về quê ở một huyện nhỏ, họ sẽ trèo lên quả đồi để ngắm mặt trời dưới tán một cây đa lớn. Nàng sẽ đọc cho ông nghe một vài đoạn trong quyển sách nào đấy, ông sẽ đàn một vài bản romance mà ông tự mài mò trên chiếc guitar cũ của cha.

Ôi những buổi chiều trên quả đồi ngày xưa! Paris diễm lệ, Ai Cập huyền bí hay những buổi chiều vàng ở bờ biển Hawaii mơ màng… cũng không thể nào xóa nhòa hình ảnh của nó trong ông. Hàng chục năm qua ông đã cố không nghĩ đến nó nhưng ông luôn nhớ đến nó. Những buổi chiều của tuổi trẻ, của những bản tình ca, của gió và hương của cây lá, những lời thì thầm, nụ hôn thần thánh… Phương trình toán học, công thức vật lý đã trở nên dễ dàng như những bài thơ, như câu chuyện kể. Nàng là chất xúc tác kỳ diệu đối với ông, lấp đầy trong ông sự ham muốn chinh phục của một gã trai mới lớn, khi các người bạn của ông vẫn chỉ loay hoay với những buổi uống nước và những buổi đi dạo vu vơ thì ông đã được sống trong men của thứ tình cảm có nhau và cần đến nhau. Nàng đã làm cho ông cảm thấy quá hạnh phúc, quá đầy đủ. Ông đã lao vào học, lao vào yêu với cả nhiệt huyết của con tim mình cho đến ngày ông rời quê hương đi xa…

***

Có tiếng thông báo máy bay đang hạ cánh xuống sân bay X. Ông đã hoàn thành một chuyến bay chỉ mất hơn 40 phút, vậy mà ông có cảm giác hàng bao nhiêu năm đã trôi qua, giống như ông đang bay về quá khứ, cứ như chỉ cần bước xuống từ thang máy bay là ông đã biến thành chàng thanh niên 18 tuổi ngày nào. Khi bước xuống máy bay, rời khỏi khu vực cách ly, ông nhìn xung quanh giữa đám đông hành khách và thân nhân. Nhiều người ngoái chào ông thật kính trọng và ông phải liên tục đáp lại cái chào của họ. Ngay lúc đó một thanh niên dong dỏng cao đeo cặp kính trắng tiến về phía ông:

- Chào Giáo sư! Cháu là cháu ngoại của bà Thanh An. Xin giáo sư theo cháu!

Ông định nói một câu gì đó, nhưng ông chỉ giơ tay ra nửa như muốn bắt tay nửa như muốn ôm anh vào lòng. Anh thanh niên siết tay ông thật mạnh rồi dìu ông đi đến chỗ để xe. Nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của ông, anh hiểu ông đã trải qua những giây phút như thế nào…

Ngồi trên chiếc xe hơi màu trắng bên cạnh người thanh niên vừa lạ vừa quen, ông Tuân vẫn chưa hết cảm giác ngầy ngật của chuyến bay và sự mệt mỏi vì những cơn xúc động tạo nên, ông liếc nhìn chàng trai bên cạnh, trông anh ta rất mệt mỏi, mi mắt thâm quầng nhưng ở anh sự trẻ trung là một cái gì đó không thể kìm giữ được, cái mũi cương nghị, làn da mịn màng và cử động của cánh tay trên vô lăng xe thật dứt khoát, vững chãi. Mối liên hệ duy nhất giữa ông và anh là nàng: "Nàng có kể cho nó nghe gì về mình không?". Anh thanh niên khẽ lên tiếng:

- Lúc nãy ở nhà có điện bảo bà đã thiếp đi một lúc, luôn nhắc đến tên ông, bà mê sảng suốt hai ngày hôm nay, chỉ mới đến sáng này mới tỉnh táo để nhận mặt con cháu!

Ông Tuân im lặng, lấy tay vỗ nhè nhẹ vai chàng trai ý muốn nói ông hiểu, ông mong gặp bà lắm, mong vô cùng, rồi ông quay ra cửa xe để tránh cho anh nhận ra là ông đang khóc. Lâu lắm rồi, nước mắt không chảy dài trên má ông như bây giờ. Có lúc ông nghĩ hay là tuyến lệ của mình đã cạn rồi chăng. Bây giờ ông để mặc cho nước mắt tuôn trên đôi gò má nhăn nheo, ông thoáng thấy khuôn mặt mình qua gương chiếu hậu, chỉ chưa đầy một ngày mà ông đã già đi thêm nhiều quá, mệt mỏi và đánh mất đi cái vẻ đĩnh đạc, phong độ ngày thường của một vị giáo sư. Chiếc xe mui trần làm gió thổi bời bời mớ tóc bạc của ông. Còn một đoạn đường nữa mới đến nhà nàng. Cảnh vật chẳng còn gì là của ngày xưa. Tất cả đều khoác một vẻ thật tươi trẻ, sáng loáng và rạng ngời… chẳng còn một chút gì lưu lại dấu vết cái thị xã nhỏ lặng lẽ ngày nào khi ông ra đi ở tuổi đôi mươi…

Khi xe rẽ trái để vào một con đường nhỏ hơn, ông thấy hiện ra trước mắt một dãy nhà đồ sộ. Và vừa kịp định thần để nhớ ra đây là ngôi trường phổ thông ngày xưa của mình thì ông bỗng bất ngờ đến không kịp kìm giữ: “Hoa phượng! Hoa phượng kìa!…”. Trước mắt ông là một dãy thẳng tắp những cây phượng vỹ cao. Màu lá xanh thật khiêm tốn trước cái màu đỏ rực rỡ, những mảng màu đỏ ngạo nghễ, huy hoàng ngự trên những thân cây đen to. “Ôi ! Những giấc mơ của ta! Có thể nào chỉ đơn giản như thế? !…”. Những cây phượng làm thành một dãy bao quanh khuôn viên trường. Vì đang là mùa hè nên sắc đỏ rực rỡ của nó huy hoàng cả một góc trời trông như có một đám cháy vậy, nhất là trong ánh nắng gay gắt của buổi chiều. Xe lao nhanh qua mà ông vẫn còn ngoái nhìn lại, cho đến khi đám lửa rực rỡ ấy chỉ là những cái đốm nhỏ nhập nhòe qua kính chiếu hậu.

Ông quay sang chàng trai nói khẽ: “Lần cuối cùng tôi chia tay với bà của anh là dưới gốc cây phượng già của ngôi trường này! Hồi ấy chỉ có hai cây trồng ở gần cổng ra vào của trường, chứ không nhiều như bây giờ!”. Anh thanh niên đáp: “ Đó cũng là ngôi trường cháu đã học thời phổ thông!”. Anh không biết nói gì thêm và tiếp tục im lặng! Anh nghĩ có lẽ mình cần trân trọng cảm xúc của những người già. Ông Tuân cũng im lặng, ông không biết tại sao ông lại nói điều đó với chàng trai, nhưng ông không thể ngăn mình chia sẻ nó với một người nào đó...

còn tiếp...


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Bài mới đăng

Ai đang xem

Hiện có 552 khách Trực tuyến

Bài viết liên quan

Lịch Bài viết

< Tháng 2 2010 >
Th Th Th Th Th Th Ch
2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
купить диплом фармацевта купить дипломы о высшем купить диплом бакалавра