Cùng sáng tác

  • Hãy tham gia
  • Đăng nhập
  • Bạn đọc gửi

Text-Edit2Trang Văn Nghệ Chủ Nhật - Một sân chơi cho các sáng tác trẻ, mời các bạn tham gia, hãy đăng ký tài khoản thành viên trong ít phút



Thành viên mới

Thành viên năng động

Bạn đọc mới gửi

Chuyện hai người PDF. In Email
BẠN ĐỌC GỬI - Truyện

- Dì Thuỷ có ở nhà không?

- Em chào chị. Chị mới về!

- Này dì , nghe tin chú Tư bị bệnh phải không?

- Dạ phải ! Mấy hôm nay thời tiết thay đổi vết thương của chú Tư lại tái phát, lần này chú phải cấp cứu, ai cũng lo, người nào đến thăm cũng có quà để đầy trên bàn. Phải nói chú ấy ăn ở có nghĩa có tình, mọi người ai cũng mến. Giờ chú đã bớt nhiều rồi, chị sang thăm chú ấy khỏi phải mua quà, có đồng nào biếu chú ấy cũng được.

- Chị cũng nghĩ thế !

Sau khi xuất ngũ chú Tư lại về cơ quan cũ, được đề bạt làm phó giám đốc , rồi làm giám đốc được mấy năm chú về nghỉ  hưu. Mấy năm nay chú hay bị bệnh luôn, vừa rồi phải cấp cứu ở bệnh  viện, được cơ quan cũ cử người thăm nom , túc trực cùng với người gia đình. Ai cũng lo sức khoẻ của chú ấy, cũng may chỉ nằm viện có mươi ngày lại được xuất viện. Vừa thấy chị em chị Thuỷ và mấy người hàng xóm đến chơi , chú ngồi dậy chuyện trò vui lắm. Thấy chú Tư đã khoẻ , ai cũng mừng.

Đang ngồi chuyện trò bỗng thấy có một người đàn ông khoảng 63, 64 tuổi,  đi tập tễnh từ cổng vào, mặc cái áo trắng đục, khuy trên cài vào cúc dưới, bỏ áo trong quần trông lôi thôi lếch thếch, không đội nón mũ, có đôi lông mày rậm, mắt sâu, hơi lé, mồm hơi méo đi tới xoè tay xin, dì Thuỷ vội lấy  hai nghìn tiền lẻ ra cho. Ông ấy không cám ơn, miệng  lẩm bẩm  không rõ ông ta nói gì, vẫn thoáng thấy sự ngạo mạn, tự kiêu, khinh đời, rồi tấp tểnh ra đi.

Dì Thuỷ giải thích:

- Ông ấy mới chuyển đến đây gần hai năm rồi, nghe thấy họ nói hồi còn làm việc cũng hét ra lửa đấy, sống ở chỗ cũ không được mới chuyển về đây được khoảng mấy tháng thì bị tai biến mạch máu não, cũng may gặp thầy gặp thuốc mới sống được, nhưng gần như mất trí, phải nhốt trong nhà , ngồi một mình ở giường cứ rứt chiếu ăn, Bà vợ thấy vậy, mua bánh đa để ông ấy bẻ ăn dần cho đỡ buồn . Sau cũng thành thói quen, có lần thằng cháu nội chạy ra khoe với bà rằng, ông đang ăn bánh mỳ, giây cả ra mồm. Bà suy nghĩ: “Ăn bánh mỳ sao lại giây ra mồm”, bà vội chạy vào thì thấy ông ta đang bốc cứt ăn. Có bệnh khổ vậy đấy, nên phải coi, coi lắm cũng mệt, nhiều khi  nằm cả lên cứt đái hàng buổi, cứ phải tiêm  thuốc, may sao cũng bớt nhiều. Đến nay đã  đi chơi được rồi, gặp ai cũng xin tiền, không cho là ông ấy chửi: “Mẹ mày!  Ông đuổi việc bây giờ”.

- Dì ạ ! Trông ông này chị thấy quen quen, có phải ông Đức không?

Đúng rồi ! Sao chi biết?

- Nhìn mặt, tôi thấy ngợ ngợ, không còn vênh váo như hồi nào. Tôi nhận ra cái mắt lé, đôi lông mày sâu róm, chỉ có cái mồm mới bị méo thôi . Nhà ông ấy gần nhà mẹ chồng tôi, khi bán nhà chuyển đi lặng lẽ không ai biết, không ngờ lại về gần nhà mình. Mẹ chồng tôi ngày trước hay đi lại với bà mẹ ông ấy, nên rõ nguồn gốc của ông này.

Mẹ tôi kể rằng:

- Bố ông Đức làm chánh tổng, từng làm tay sai cho  giặc Pháp, cùng với bọn nguỵ quân, nguỵ quyền làm khổ dân mình , bắt bớ cán bộ, là một thằng gian ác. Cậy có quyền, có thế, lấy  mẹ ông Đức làm vợ ba. Khi có một đứa con trai , ông nhìn tướng mạo của nó, ông vui lắm, rất mong nó nối được chí cha và  nó phải có nhiều tiền, có tiền thì mua gì cũng được, thế là ông đặt tên  nó là Tiền. Khi thằng Tiền được 7 tuổi thì ông mất, bà không ở được với mẹ con bà cả nên bồng bế nhau về ở làng mẹ chồng cháu. Trong mấy năm ở với ông ta bà ấy đã chứng kiến nhiều sự ngang trái, và những điều ông chồng làm việc bất nhân nên bà đặt lại tên con là Đức,  may ra sau này nó sẽ làm được điều thiện, không làm những điều thất đức như bố nó. Chị tôi kể tiếp:

- Gia đình ông Đức thuộc  thành phần xấu, nên không được đi bộ đội, thế là ông ta có điều kiện đi học , sau này lại còn làm cán bộ nữa, anh chồng cháu cùng  học với ông ấy hồi cấp 2, có lý lịch tốt nên được đi bộ đội,  khi về do ít chữ , lại làm thuê cho ông ta, thế có nghịch cảnh không cơ chứ. Ông Đức sống thủ đoạn, tráo trở. Ở cơ quan gọi ông ấy là người ba họ, giống như nhân vật Lã bố trong Tam Quốc

- À ra vậy.

- Ông Đức cũng có thêm hai ông bố, chẳng qua để lợi dụng lẫn nhau thôi .

 Nghe đâu khi có vị trí vững chắc rồi, ông Đức cũng coi hai ông này như cái đinh đóng guốc? Đúng là một con người cơ hội.

 - Các bà với chú ạ ! Còn chuyện này cháu mới cú chứ .  Chị tôi kể :

 - Thằng con của cháu làm việc ở chỗ ông Đức . Nó bị ép quá chịu không nổi, muốn xin chuyển đi nơi khác. Hắn không cho, (Nói đến đây chị tôi tức quá thở dồn dập không gọi là ông nữa , mà gọi bằng hắn) tìm lúc sơ hở, hắn kiếm cớ đuổi việc chứ không phải xin đi. Hắn biết nó là cháu bà tôi , mà bà tôi là bạn mẹ nó, nó không trừ ai, thật là cạn tình cạn nghĩa . Hắn hay áp dụng cách này với những người trong cơ quan hắn, chú với các bà thấy có nham hiểm không chứ? Mọi người dưới trướng hắn đều chịu áp lực, họ chỉ tuân theo quyền lực của công việc chứ chẳng có tình nghĩa gì cả. Hắn đã ghét ai thì tìm mọi cách trả thù, có người bị hắn chửi như chó, Tôi cũng không hiểu vì sao họ lại ngậm miệng chỉ nói sau lưng, không dám nói trước mặt, có thể họ chỉ muốn yên ổn,  không muốn ồn ào. Có lần tổ chức đám cưới cho con trai, hắn làm hai ba loại cỗ : “Cỗ nhất, cỗ nhì, cỗ ba” làm tại nhà hắn Những người làm lớn, người có quan hệ kinh tế thì mời ngồi cỗ nhất uống bia, còn bà con lối xóm hoặc những người bình  thường và anh em của hắn thì cho ngồi loại cỗ 2 loại 3 chỉ uống rượu đế, cứ mỗi  mâm sáu người , các món chỉ có thế, ăn hết thì về. Còn những người ngồi cỗ nhất  thì được tiếp thêm, hắn cho người phục vụ chu đáo, vợ chồng đi lại, cười nói kiểu nịnh bợ. Một số người thấy vậy khó chịu quá mới phản ứng:

- Có phải mình đói đâu, nó mời mình đến dự tiệc, nó coi khinh mình quá, thôi  đấm “C” vào đi về. Thế là họ bỏ về, có bàn thì họ dồn thức ăn  vào một đống giữa mâm trông hỗn độn như cho lợn ăn , chỉ còn một số người ở cái thế không về được phải chịu ngồi lại.

Chú Tư thấy vậy nói chen vào:

- Nói về tình cảm và mặt tôn trọng nhau mà làm cỗ loại nhất , nhì , ba để tiếp khách là không tốt. Có thể ông Đức tính thế này :

Cỗ 2, cỗ 3 dành cho những người mừng năm bảy chục  nghìn , Còn những người  mừng hai trăm, ba trăm, năm trăm, một triệu… thì ngồi cỗ nhất được uống bia , tiếp thêm món  cho hợp với phong bì của họ.

     - Nếu vậy sao không làm hai ngày rời nhau mà làm cùng ngày, cùng chỗ. Trông khó coi lắm. Họ bỏ về là đúng. Phải cháu, cháu cũng nhổ toẹt vào. Chị tôi uống hớp nước nói tiếp:

- Chú Tư và các bà ạ! Ở cơ quan, hắn tác oai tác quái,  ăn nhậu  bê tha , lại còn  trai gái, chẳng ai dám làm gì, hắn dùng mọi thủ đoạn để bưng bít, còn cái mồm hắn nói dẻo như kẹo, cái mắt thì lé , lại sâu , rõ là con người thâm hiểm. Hắn bị quả báo nhãn tiền đấy, một thằng con thì nghiện, phá tài sản của hắn cũng nhiều. Khi nghỉ hưu  hắn nằm ro ró một mình, không chơi được với ai, và cũng chẳng ai chơi với , cố tạo ra cái hào nhoáng bên ngoài, ngày tết, mọi nhà  người ra người vào chúc nhau, còn nhà hắn thì vắng như chùa bà đanh, cái cổng thì đóng kín mít, ngồi ru rú ở nhà mấy ngày tết, hắn  suy nghĩ: “Tại sao lại như vậy?  Những thằng mình vùi dập, mình ghét nó vì nó hay nói bóng nói gió, hay chửi thầm mình…thì không đến nhà mình đã đành. Những thằng nó vẫn thường khen mình, nói hay cho mình, té ra là bọn giả tạo. Còn cái thằng mình cưu mang, mình giúp đỡ , nó cũng không đến chúc tết mình. Rõ bọn giả tạo ! Thế là ông nhắc điện thọai ông chửi. Không biết nói nhau thế nào, sau này  bà vợ kể chuyện với người ngoài :

 - Ông ấy gọi điện trách móc, người thì nói bận tiếp khách, người thì nói  nhà tôi con cháu về  nhiều nên không đi được , có người thì nói sỏ: “Thầy bói nói năm nay có hạn không được ra ngoài , nếu ra thì bị chó cắn”, … Mỗi người nói một lý do. Thế là không có ai đến “chúc” hắn, chắc hắn buồn , suy nghĩ lắm. Trong hai năm về hưu liệu có đủ thời gian để cho hắn sám hối không, tuy hắn có tiền nhưng cuộc sống cô độc, tâm lý nặng nề , không chịu nổi , mới bán nhà đi chỗ khác.

Có người  hỏi:

- Bà vợ ông ấy có đẹp không ? già hay trẻ ? Tính nết thế nào? Sao ông ấy lại đi bồ bịch?

Em gái tôi tranh luận:

- Nói về đàn ông, ai lại không thích của lạ nhưng trường hợp của ông này tôi cũng hơi nghi, có lần bọn trẻ con chứng kiến bà ấy tắm cho ông Đức, lại bị ông ấy đẩy ngã dúi xuống và chửi :

 - Tao không khiến mày tắm cho tao, đi gọi con bồ của tao về phục vụ  tao đi! Ngày trứơc mày ăn “nem”, giờ tao ăn “chả” đấy, làm gì tao, mày cứ tưởng tao nhờ mấy đồng tiền rách của cái “nem” thiu thối hả ! Xưa rồi !  Cái “chả” là của tao, nó luôn làm tao thích! Tao nhớ nó! Con mụ già cút đi , đón cái “chả” về đây.

Bà vợ vừa khóc vừa lồm cồm bò dậy chạy vào trong nhà đóng chặt cửa mặc kệ ông Đức ở ngoài với mấy thằng trẻ con tinh nghịch.

 Phi Nguyễn Đình


Tin cũ hơn:
 

Thêm ý kiến

Chúng tôi chỉ đồng ý hiển thị các lời bình bằng Tiếng Việt có dấu

Mã bảo vệ
Xóa

Thành viên sáng tác Văn Nghệ Chủ Nhật

Ngô Hà Phương
Ngô Hà Phương
Tham gia từ: 2010-06-28 03:37
le ba ngoc
le ba ngoc
Tham gia từ: 2010-06-26 10:37
Nhím còi
Nhím còi
Tham gia từ: 2010-06-25 12:53
Thủytinh
Thủytinh
Tham gia từ: 2010-06-24 03:47
Trăng Đỏ
Trăng Đỏ
Tham gia từ: 2010-06-23 03:03
huan5800@gmail.com
Tham gia từ: 2010-06-23 01:05
Thanh
Thanh
Tham gia từ: 2010-06-22 03:51
nguyen tho ninh
nguyen tho ninh
Tham gia từ: 2010-06-22 02:00
Đặng Ngọc Nhâm
Đặng Ngọc Nhâm
Tham gia từ: 2010-06-21 02:12
trần minh quân
trần minh quân
Tham gia từ: 2010-06-21 03:25
Nguyễn Văn Hùng
Nguyễn Văn Hùng
Tham gia từ: 2010-06-20 12:46
le cuong
le cuong
Tham gia từ: 2010-06-17 02:20
« 1 2 3 »
Đặng Ngọc Nhâm
Đặng Ngọc Nhâm
Tham gia từ: 2010-06-21 02:12
LUBIM
LUBIM
Tham gia từ: 2010-06-13 04:17
trần minh quân
trần minh quân
Tham gia từ: 2010-06-21 03:25
nguyenhuyen291088@gmail.com
Tham gia từ: 2010-05-31 12:13
Phạm Thị Nhung
Phạm Thị Nhung
Tham gia từ: 2010-06-05 01:09
nghi
nghi
Tham gia từ: 2010-06-03 01:27
Nguyễn Văn Phương
Nguyễn Văn Phương
Tham gia từ: 2010-05-26 02:12
Phạm Ngọc Đôn
Phạm Ngọc Đôn
Tham gia từ: 2010-06-10 02:16
hansa
hansa
Tham gia từ: 2010-06-02 12:06
vuthichi
vuthichi
Tham gia từ: 2010-06-04 11:15
Khuất Thị Tố Uyên
Khuất Thị Tố Uyên
Tham gia từ: 2010-06-08 07:10
Nguyễn Thanh Thảo
Nguyễn Thanh Thảo
Tham gia từ: 2010-06-11 03:51
thanh hai
thanh hai
Tham gia từ: 2010-06-02 08:46
nguyễn thị huyền
nguyễn thị huyền
Tham gia từ: 2010-05-31 12:01
LUBIM
LUBIM
Tham gia từ: 2010-06-13 04:17
« 1 2 3 »
Mới nhất
Năng động nhất
Nổi tiếng nhất

Bài mới đăng

Ai đang xem

Hiện có 33 khách Trực tuyến

Bài viết liên quan

Lịch Bài viết

< Tháng 7 2007 >
Th Th Th Th Th Th Ch
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31