ÔSIN

   Chị Mít chỉ kịp vơ vội  mấy cái quần, cái  áo rồi chạy vụt ra cửa, chị vẫn nghe thấy tiếng  chửi mắng, đe dọa của chồng đuổi theo. Chị chạy vòng ra phía sau  làng, lội tắt  qua cánh đồng, tới ngã ba đường, có một lối về ngoại, nhưng chị không về đó, chị cứ đi, đi như chạy gằn.

Đứa con cầu tự

Đứa con cầu tựSáng nay, trời hơi lạnh, ông Nhất dậy sớm hơn mọi ngày. Ngồi trên chiếc trường  kỷ, ông rít hai điếu thuốc lào một lúc. Thuốc ngấm, ông ngồi nhắm nghiền mắt lại, đầu gật gù rồi lắc lư như người lên đồng. Lúc sau, ông khoác áo bông đi ra mở cửa vào từ đường, lấy khăn lau chùi bát hương, rồi lấy cái chổi rơm nhỏ chỉ bằng hai bàn tay, ông quét bụi trên bàn thờ, ông  đốt mấy cây nhang lầm rầm khấn vái…

Các bài khác...

Page 1 of 6

JoomShaper